Chap 14: Em vợ đi nghe hát ở tửu lâu đến mức ướt sũng (H)
Từ sau lần ân ái đó, tính khí Quý Nam dần tốt lên, không còn suốt ngày tự nhốt mình trong phòng nữa. Phùng Viễn thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn nơm nớp lo sợ chăm sóc tiểu tổ tông này, chỉ sợ cậu lại nghĩ quẩn.
Thực ra lòng Quý Nam sáng như gương, chỉ là có những chuyện chung quy vẫn để lại vết sẹo không thể xóa nhòa. Nếu không có anh rể, e là cậu một ngày cũng không trụ nổi, vì thế càng thêm ỷ lại vào Phùng Viễn, bám theo không rời nửa bước, cũng chẳng buồn nói năng, cứ lẳng lặng rúc vào lòng Phùng Viễn mà nũng nịu.
Lúc này tiết trời đã chuyển ấm, bụng Quý Nam cũng đã nhô cao.
Phùng Viễn thấy không nên để cậu bí bách mãi ở nhà, bèn muốn đưa cậu ra ngoài đi dạo, nhưng trong lòng vẫn e dè những lời đàm tiếu bên ngoài.
Quý Nam thông minh, thấy Phùng Viễn do dự là đoán được tám chín phần.
Cậu lạ gì việc thiên hạ sau lưng khua môi múa mép, mắng cậu quyến rũ anh rể, mắng cậu liêm sỉ không bằng cầm thú. Những lời này từ dạo Phùng Viễn đến trường đón cậu đã bắt đầu râm ran, bạn học không nói thẳng trước mặt chẳng qua là vì sợ thế lực Phùng gia.
Bây giờ bụng Quý Nam đã lớn, coi như ngồi mát ăn bát vàng cái danh "loạn luân", Phùng Viễn sợ cậu nghe thấy sẽ buồn nên mới lo lắng như vậy.
"Đưa em đi nghe hát đi." Quý Nam ngồi trên đùi Phùng Viễn, ngón tay mân mê hõm cổ anh, "Lâu rồi chưa đi."
Phùng Viễn lập tức sai người chuẩn bị xe, bế Quý Nam lên không nói hai lời liền thẳng tiến tửu lầu. Nói về nghe hát, những đào hát nổi danh không thiếu, nhưng Phùng Viễn không mặn mà món này, chẳng biết ai hát hay dở, bèn chọn một nơi không quá náo nhiệt.
Quý Nam từ lúc lên xe cứ chống cằm im lặng, lần cuối cậu đi nghe hát là đi cùng chị gái. Hiện tại nhìn cảnh vật chẳng có gì thay đổi, nhưng thực tế thì mọi thứ đã đổi khác hoàn toàn.
Xe dừng, Phùng Viễn bế ngang Quý Nam đi ra ngoài, chẳng thèm đếm xỉa ánh mắt thiên hạ, sải bước vào tửu lầu, đặt một phòng bao kín đáo. Vào trong, anh liếc mắt quét qua một lượt, thấy trong phòng có bàn có giường thì rất hài lòng, ôm Quý Nam ngồi xuống cạnh bàn hỏi: "Chỗ này được không?"
Quý Nam đỡ bụng gật đầu, đảo mắt một vòng: "Anh chưa từng đến đây sao?"
Phùng Viễn cúi đầu cắn tai cậu: "Anh rể không ham nghe hát."
Quý Nam vui vì Phùng Viễn chưa từng lui tới những nơi này, cậu nhếch môi ghé sát lại hôn anh rể. Cái bụng bầu ép vào trước thân Phùng Viễn khiến anh sợ đến mức chẳng dám ôm mạnh.
Hai người đang hôn nhau nồng nàn, phía dưới lầu tiếng miếng gỗ đập bàn vang lên "chát" một cái, theo sau là tiếng vỗ tay lẹt xẹt. Một đào hát bưng ghế đẩu ngồi xuống sân khấu, bắt đầu ê a hát, mà vở kịch đang diễn lại chính là cảnh vụng trộm bắt gian.
Quý Nam nghe rõ xong thẹn đến đỏ cả mang tai. Lại thấy trên đài xuất hiện hai diễn viên ăn mặc hở hang, một trong số đó là một song nhi, đang diễn theo lời hát—vị song nhi bị người kia ôm ngược từ phía sau, tách hai cánh mông ra lộ ra bướm nhỏ đỏ hồng.
Bình luận