Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 13: Em vợ bị anh rể liếm ra nước trên sofa (Oral, bắn lên mặt)

Phùng Viễn hiểu Quý Nam đang hỏi về chuyện hôn ước, cũng đoán được chuyện này nếu không nói rõ ràng thì cậu sẽ không chịu ngủ, bèn giải thích ngắn gọn: "Năm đó Phùng gia nợ Quý gia các em một ân tình, nên khi chị em tìm đến anh, anh đã đồng ý cuộc hôn nhân này để thuận tiện giúp đỡ sản nghiệp nhà họ Quý... Sau này anh đã đề cập với chị em mấy lần về việc đưa em về nhà nuôi dưỡng, nhưng chị em đều tưởng anh chỉ chơi bời qua đường nên không coi là thật."

Phùng Viễn nhắc đến chuyện này không khỏi thở dài, "Vì thế chị ấy không cho anh nói ra sự thật, cứ nhất quyết gả em cho thằng rùa Triệu Tiên Tri kia."

"Chị em... cũng là vì tốt cho em." Quý Nam lẩm bẩm.

"Anh đương nhiên biết chị ấy sợ anh không thật lòng với em, càng sợ mối quan hệ này của chúng ta sẽ dẫn đến những lời đàm tiếu." Phùng Viễn hôn lên khóe môi còn ướt nước mắt của Quý Nam, ôm eo cậu chậm rãi nói, "Nhưng anh chính là thích em, làm sao có thể buông tay được đây?"

Một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, Phùng Viễn tiếp tục nói trong tiếng sấm trầm đục: "May mà em cũng thích anh."

Quý Nam dùng gò má cọ vào hõm cổ Phùng Viễn, nép vào lòng anh sụt sùi run rẩy.

Cậu và Phùng Viễn duyên số đẩy đưa mà đến với nhau thực sự không dễ dàng gì, duyên phận hai chữ khó nói hết, nếu thật sự muốn bóc tách giải thích cho minh bạch thì lại càng thêm rối rắm. Giống như Quý Nam không nói rõ được tình cảm dành cho anh rể bắt đầu sâu đậm đến mức không thể cứu vãn từ khi nào, thì Phùng Viễn e là cũng không biết tại sao mình lại không tự chủ được mà nuông chiều Quý Nam đến thế.

Nhưng nếu chuyện tình cảm mà cũng có thể nói cho rõ ràng thì còn gì là thú vị nữa?

Quý Nam rúc trong lòng Phùng Viễn như muốn ngủ, hơi thở nhàn nhạt, thỉnh thoảng lại nắm lấy vạt áo anh rể kéo nhẹ một cái.

Trời dần sáng, tiếng mưa cuối cùng cũng ngớt, Phùng Viễn ôm cậu khẽ khàng an ủi vài câu, đa phần là những lời tán gẫu vô thưởng vô phạt.

Ngày thường Quý Nam nghe xong chắc chắn sẽ cười cho qua chuyện, nhưng lúc này nghe được, trong lòng lại trào dâng những tia ấm áp nhỏ nhoi.

"Em thấy buồn nôn." Quý Nam híp mắt nằm sấp trên người Phùng Viễn mơ màng ngủ.

Phùng Viễn vội ngồi dậy, ôm cậu nhẹ nhàng vỗ lưng: "Có sao không?"

"... Không sao." Quý Nam tỉnh táo hơn một chút, ôm cổ Phùng Viễn khẽ rên, "Nghỉ ngơi chút là ổn thôi."

"Tiểu tổ tông của anh, em làm anh sợ chết khiếp đấy." Phùng Viễn hôn trộm cậu một cái trong bóng tối, nhét người vào trong chăn tiếp tục ôm.

Quý Nam trong ánh sáng mờ ảo đưa tay sờ râu lởm chởm trên cằm Phùng Viễn, chợt nghĩ người này đã ngồi tàu hỏa rất lâu, lại chăm sóc mình suốt cả đêm, chắc chắn là mệt rồi, bèn rúc vào lòng Phùng Viễn hôn lên hõm cổ anh rể.

Phùng Viễn bị Quý Nam hôn đến mức lòng mềm nhũn, còn thiết gì đến mệt mỏi?

Bàn tay anh sột soạt lướt đi trong chăn, mơn trớn đường cong bên hông Quý Nam, xoa nắn mãi cho đến khi cậu chìm vào giấc ngủ mới dừng lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...