Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 12: Chương Cốt Truyện

Chương 12: Em vợ bụng mang dạ chửa suýt bị bắt nạt khi anh rể vắng nha.

"Má Vương, bà đang nói nhảm gì thế." Quý Nam nghe xong, gương mặt trắng bệch cười thảm, "Chị con làm sao mà bị lao phổi cho được?"

Má Vương mím môi nhìn cậu, trong mắt hiện lên một tia thương cảm.

"Chẳng lẽ là chẩn đoán nhầm?" Quý Nam tự trấn an mình, không tin nổi, "Mấy tháng trước chị con vẫn còn khỏe mạnh mà?"

Má Vương dìu cậu đi ra ngoài, hạ quyết tâm khuyên bảo: "Mau đi đi, chậm trễ là không kịp nhìn mặt lần cuối đâu."

Quý Nam nhìn má Vương với vẻ kỳ quặc, đáp một tiếng "được", rồi tiến lên vài bước, bỗng nhiên hai đầu gối nhũn ra, lảo đảo chực ngã.

May mà má Vương nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cậu, chưa hoàn hồn đã gọi người đi chuẩn bị xe.

"Thiếu gia của tôi ơi, cậu nhất định phải cẩn thận thân thể." Má Vương cuống đến đỏ cả vành mắt, "Gia tối mai là về đến nơi rồi, cậu đừng gấp, có ngài ấy ở đây thì chắc chắn không sao đâu."

Quý Nam cười một cách quái dị, âm thanh như cố rặn ra từ cổ họng.

Sinh lão bệnh tử, Phùng Viễn có lợi hại đến đâu thì có ích gì chứ, có thể cứu người chết sống lại sao?

Có thể làm bệnh lao phổi khỏi hẳn sao?

Cậu nghĩ ngợi rồi nước mắt rơi lã chã, lờ đờ lên xe, suốt dọc đường chẳng biết đang nghĩ gì.

Chỉ đến khi bước chân vào cửa nhà họ Quý, cậu mới cảm thấy như cách cả một đời, nhìn Quý trạch mà sinh ra một tia xa lạ.

Căn nhà lâu đời kia giống như một con mãnh thú hung ác, há cái miệng đỏ lòm máu, đợi cậu tự dẫn xác vào lưới.

Quý Nam xuống xe đứng trước cửa mà run rẩy, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, tai ù đi, đờ đẫn đi theo người hầu vào phòng ngủ của chị gái, đập vào mắt là mùi máu nồng nặc.

Chân Quý Nam mềm nhũn, nhào tới cạnh giường nắm tay chị, nhưng nắm không nổi, tay của chị cậu còn lạnh hơn cả tay cậu, mang theo sự run rẩy, trong lòng bàn tay vẫn còn vệt máu chưa khô.

"Tiểu Nam."

Quý Nam ngậm lệ ngẩng đầu, run rẩy gọi một tiếng: "Chị."

Cậu bỗng nhiên hiểu ra mình đồng ý ở lại Phùng gia không chỉ vì không thể rời xa Phùng Viễn, mà còn vì nỗi day dứt với chị gái, nhưng trong sự day dứt đó lại xen lẫn lòng ghen tị thầm kín, ghen tị vì chị có thể danh chính ngôn thuận gả cho Phùng Viễn.

Thế nhưng giờ đây, sự day dứt đã hoàn toàn nuốt chửng lòng ghen ghét, cậu khóc đến không ra hơi, chỉ biết gọi mãi: "Chị..."

"Khóc cái gì mà khóc, đã sớm kiểm tra ra rồi." Chị của Quý Nam trái lại rất thản nhiên, vừa ho vừa xoa đầu cậu, "Em chỉ mải nhớ đến Phùng Viễn thôi, chắc đã sớm quẳng chị ra sau đầu rồi chứ gì?"

Quý Nam quỳ bên giường cúi gằm mặt, ôm lấy bụng dưới lí nhí: "Chị, em xin l..."

"Đừng." Chị Quý Nam lên tiếng ngắt lời cậu, "Xem cái này đi." Chị lấy từ dưới gối ra một tờ giấy đưa cho Quý Nam, "Quan hệ giữa chị và anh ta, cũng giống như em với Triệu Tiên Tri thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...