Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 10: Sáng Sớm Thức Dậy Bị Anh Rể Bú Sữa

Thể lực của Quý Nam không tốt bằng Phùng Viễn, ngủ suốt cả quãng đường vẫn chưa tỉnh.

Còn Phùng Viễn, cái gã đàn ông đã ngoài ba mươi mà hễ đụng đến Quý Nam là lại giống hệt gã trai mới lớn lần đầu biết yêu, cứ thế mà làm tới không sao dừng lại được, khiến người ta ra nông nỗi này trong lòng anh cũng thấy đôi chút tội lỗi.

Thế là anh cứ ôm lấy cậu, chốc chốc lại hôn một cái, mãi đến khi xe lái vào cổng lớn Phùng trạch mới chịu thu liễm đôi chút.

Trước căn dinh thự lấp lánh ánh đèn cam đỏ, hắt lên tường như những dải lụa bị xé vụn.

Vương bà bà xách một chiếc đèn lồng nhỏ đứng trước cửa, thấy Phùng Viễn bế một người bước xuống, bà không nhịn được mà trêu chọc: "Cậu chủ, vết thương này của cậu xem ra bị cũng đáng giá lắm."

Vương bà bà hầu hạ ở Phùng gia đã lâu, nói năng tự nhiên không có kiêng dè, Phùng Viễn cũng chẳng giận, khẽ suỵt một tiếng: "Để lát nữa hãy nói, tổ tông nhỏ của tôi đang ngủ."

"Chao ôi, cuối cùng cũng chịu đưa về rồi đấy à?" Vương bà bà xách đèn lồng, trông còn vui mừng hơn cả Phùng Viễn, "Tôi phải mau đi nói với mấy đứa kia một tiếng, lỗ tai chúng ta cuối cùng cũng được thanh tịnh rồi."

Quý Nam trong lòng Phùng Viễn mê sảng gọi một tiếng "anh rể", rồi trở mình ngủ tiếp.

Phùng Viễn không nhịn được cười, trừng mắt ra hiệu bảo Vương bà bà đừng làm ồn.

Vương bà bà vội lấy tay bịt miệng, soi đèn lên bậc thềm trước nhà cho Phùng Viễn, lén nhìn Quý Nam đang ngủ say. Dù chưa nhìn rõ mặt nhưng bà đã hớn hở ra mặt, trông còn hạnh phúc hơn cả chính chủ.

Phùng gia rộng rãi hơn Quý gia nhưng đồ đạc lại đơn giản, vừa vào cửa cũng không có trang trí gì cầu kỳ, chỉ thấy trên tường treo mấy khẩu súng, trông khá là dọa người.

Phùng Viễn đi vào mấy bước lại lùi ra, lưỡng lự không biết có nên sai người tháo súng xuống trước khi Quý Nam tỉnh lại không, nhưng rồi nghĩ Quý Nam chắc cũng không nhát gan đến thế nên thôi. Anh bế người ngồi xuống ghế sô pha, ngắm nhìn gương mặt Quý Nam đang say trong giấc nồng.

Vương bà bà rón rén bưng một bát canh hạt sen lên: "Tỉnh dậy chắc chắn sẽ đói."

Phùng Viễn nhướng mày: "Sao không cho tôi một bát?"

"Cậu uống cái gì mà uống," Vương bà bà cười mắng, "Lớn chừng này rồi còn đi dành canh với đứa nhỏ."

"Cũng chỉ kém tôi chừng mười tuổi chứ mấy, có cần thiết vậy không..." Phùng Viễn ngoài miệng thì nói vậy, nhưng tay ôm Quý Nam vẫn không buông, anh cúi đầu hôn lên chóp mũi còn hơi ẩm ướt của cậu, trái tim lập tức mềm nhũn như nước, gợn sóng lăn tăn.

Vương bà bà che mặt chạy ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Thật không biết xấu hổ!"

Phùng Viễn hôn một cái vẫn chưa thấy đủ, lại cúi đầu hôn lên môi Quý Nam, cứ thế hôn đến mức làm người ta tỉnh dậy trong mơ hồ.

Quý Nam mở mắt ra, trước tiên bị ánh đèn chùm trên đỉnh đầu làm cho chói mắt đến chảy nước lệ, sau đó theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ Phùng Viễn ngồi dậy, dính dấp gọi một tiếng: "Anh rể".

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...