Chap 10: 10. Ngày dài sinh tình?
Chương 56: Ngày dài sinh tình?
Trong không gian không có sự phân biệt ngày đêm. Trong làn linh khí mờ mịt, Úc Hoan mơ mơ màng màng, không thể phân biệt rốt cuộc mình đã ở trên giường bao nhiêu lâu. Vì chuyện hoan ái quá kịch liệt, mỗi lần cậu đều có thể ngủ rất lâu, và mỗi khi tỉnh dậy sau giấc ngủ đủ đầy, thứ chào đón cậu đều là một vòng "nghiên cứu" mới.
"A Phúc... Hừm... Đệ nghiên cứu... nghiên cứu xong chưa? Ca ca hình như đã rất lâu... không ra ngoài rồi... A..."
Tiểu hoa yêu thoát tục tuyệt diễm yếu ớt nằm trên giường, mở rộng cơ thể, mặc cho con "tang thi" da than chì đang đổ mồ hôi như mưa trên người mình, mặc cho sự xâm lược. Hai tiểu huyệt dưới thân cậu đã bị làm cho vừa hồng vừa sưng, mềm nhũn ra một mảng. Tiểu côn thịt phía trước cũng mềm oặt, rũ xuống, một chút tinh thần cũng không có. Có thể thấy, mấy ngày nay cậu đã phải chịu sự tàn phá khủng khiếp đến mức nào!
Nhưng điều kỳ diệu là, dưới sự cưỡng dâm mãnh liệt như vậy, chàng trai lại không hề có vẻ tinh thần rệu rã do túng dục quá độ, ngược lại, toàn thân tỏa ra vẻ tươi tắn, trắng hồng, hai mắt trong veo, hệt như đã được thần đan diệu dược tẩm bổ vậy. Nhìn qua, hoàn toàn không hợp với bối cảnh mạt thế bên ngoài.
Thật lâu sao?
Cố Phúc mút bầu vú mềm xốp trong miệng. Cùng lắm cũng chỉ là nửa tháng thôi, lâu ở đâu chứ? Nhưng mà, "nghiên cứu" của hắn cũng xác thực nên có kết quả, bằng không sẽ không lừa gạt được nữa.
Sau khi mút hết sữa, hắn thúc hông vài cái thật sâu, rồi xoa cặp mông nhỏ săn chắc, mãn nguyện mà thở dài, bắn một bãi tinh dịch nóng hổi vào tử cung kiều nộn. Kết thúc lần này, hắn không tiếp tục nữa, mà ngoan ngoãn biến trở về màu da bình thường.
Mười phút sau, hắn vừa giúp chàng trai vệ sinh cơ thể, mặc quần áo, vừa thong thả báo cáo:
"Ca ca không hỏi, vốn dĩ hôm nay ta cũng định nói, ta đã thí nghiệm nửa tháng, cuối cùng phát hiện, nếu ban ngày ta không sử dụng dị năng, thì mỗi lần song tu cả đêm, là có thể duy trì trạng thái bình thường được một ngày. Nhưng nếu sử dụng dị năng..."
Giọng điệu khó xử của hắn khiến Úc Hoan lập tức hiểu, kết quả này e là không hề lạc quan.
"Thế thì phải làm sao bây giờ?" Úc Hoan lo lắng không thôi.
Cố Phúc cười khẽ, dịu dàng vuốt phẳng chiếc áo sơ mi trắng thẳng thớm của chàng trai.
"Không sao đâu ca ca, cùng lắm thì chúng ta cứ ở mãi đây là được. Chỉ là, những người bên ngoài kia, ta sẽ không có cách nào đi cứu. À, hai ngày nay chúng ta còn đến trại trẻ mồ côi Hải Thị để cứu hộ, không ngờ, thế mà vẫn còn mấy đứa trẻ sống sót, nhưng lúc đó trạng thái của chúng nó đều không tốt lắm."
Nói đoạn, hắn khẽ thở dài: "Cũng không biết, ở những nơi khác, có còn nhiều đứa trẻ đáng thương hơn nữa không?"
Úc Hoan nghe vậy, trái tim lập tức thắt lại: "Không có cách nào khác sao?"
Trại trẻ mồ côi Hạnh Phúc ở Kinh đô, cách chỗ họ cả trời nam đất bắc, họ không thể với tới. Nhưng bên đó có quân đội, chắc là sẽ không bỏ mặc bọn trẻ. Nhưng trại trẻ mồ côi bên này, liệu có quân đội đến cứu không?
Bình luận