Chap 9: Phở bò, gỏi cuốn tôm tươi.
Mới sáng sớm Kỷ Xuân Lâm đã đến phòng gym tập chạy bền trên máy chạy bộ, nhớ tới hành vi gửi ảnh lộ vú cho thiên tiên tối qua, anh cảm thấy xấu hổ muốn xỉu.
Mày vậy mà dám gửi ảnh vú sexy cho thiên tiên... Mày đúng là một người dâm đãng mà!
Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ anh không hề hối hận, đã vậy còn có chút đắc ý nữa. Chỉ cần nhớ tới vẻ mặt đột ngột đỏ bừng của thiên tiên, trong lòng anh đột nhiên xuất hiện một cảm giác tê tê dại dại ngứa ngáy khó tả.
Hì hì, dáng vẻ đỏ mặt của thiên tiên thật là đáng yêu.
Đúng 10 giờ sáng, Úc Nam lại xuất hiện ở phòng tập, lần này hắn không ở ngoài đợi Kỷ Xuân Lâm tới đón mà trực tiếp đi thẳng vào khu huấn luyện cá nhân, lặng lẽ từ phía sau ôm lấy Kỷ Xuân Lâm.
Úc Nam nghiêng mặt tựa vào bờ vai rộng lớn của nam nhân, cón lén lút hít một hơi thật sâu.
Tim Kỷ Xuân Lâm đập bùm bùm, nhưng anh không hề giãy dụa mà tùy ý để thanh niên sau lưng bao phủ mùi hương đặc trưng của cậu lên người anh. Mãi đến khi bàn tay không an phận của ai đó lần mò tới cặp vú của mình anh mới giả vờ ho một tiếng nhắc nhở.
Bàn tay kia bị nhắc nhở thì khựng lại một chút, đầu ngón tay thon dài cuộn tròn lại, rồi như là hạ quyết tâm, nhanh chóng nắm lấy hai núm vú nho nhỏ, giống như vắt sữa
vừa xoa vừa nắn.
"A!" Kỷ Xuân Lâm bị tấn công bất ngờ đau đến nhe răng nhếch miệng. Núm vú anh tuy là không lớn, nhưng lại vô cùng mẫn cảm, thằng nhóc này lại xuống tay rất dứt khoát, trực tiếp niết bẹp hai hạt đậu thịt.
Anh quay đầu lại muốn hỏi tội thủ phạm thì thấy Úc Nam đang mím môi nhìn anh, con ngươi xám đậm thuần tịnh, bên trong lấp lánh ánh sao trời.
Mọi lời mắng sắp ra tới miệng đột nhiên bị hào quang thiên tiên đánh bật trở về, Kỷ Xuân Lâm xấu hổ gãi gãi mặt, lỗ tai đỏ lên, "Chào buổi sáng Úc tiên sinh, chúng ta bắt đầu thôi?"
Úc Nam vẫn mở to mắt nhìn anh, thanh niên tóc đen môi đỏ, làn da tinh tế như được phủ một lớp hào quang, khiến cho chú nai già cỗi trong lòng Kỷ Xuân Lâm muốn ngất xỉu tới nơi.
"PT Tiểu Kỷ." Đối phương sợ hãi mở miệng, "Nếu em tập luyện tốt, anh có thể lại ôm em một cái không?"
Cổ họng Kỷ Xuân Lâm có chút khô khốc, trong lòng thầm nghĩ không phải vừa rồi ngài chưa hỏi đã dám ôm tôi luôn à....
"...... Đương nhiên có thể."
Nghe được đáp án thiên tiên mới dám thả lỏng, lại giống như không muốn tỏ ra quá mừng rỡ nói, "Vậy mỗi lần em tập xong 10 phút anh có thể ôm em một cái được không?"
Tới tới rồi đó, lại sắp cái kiểu được một tấc là tiến thêm một thước!
Kỷ Xuân Lâm cười cười hỏi: "Mười phút có phải là quá ngắn không?" Còn không quên chế nhạo một chút: "Trước giờ tôi chưa gặp ai phải ôm một cái mới có thể tập luyện, Úc tiên sinh, ngài đây là bị sao vậy nha?"
Nghe vậy mắt Úc Nam rũ xuống, giọng điệu đầy mất mát nói: "Em mới không có giống với bọn họ đâu."
Thình thịch, trái tim Kỷ Xuân Lâm thiếu chút nữa vọt ra khỏi cổ họng.
Bình luận