Chap 34: Bình minh
Tuy đã đồng ý sẽ đến bệnh viện thăm Trữ Yến, nhưng đã hơn ba tuần trôi qua từ lần gặp trước, Hạ Nhiễm vẫn chưa có dấu hiệu muốn đi.
Anh cứ vô tình nhớ lại dáng vẻ Trữ Yến đêm ấy trong phòng bệnh, dù biết từ "tội nghiệp" vốn chẳng hợp để miêu tả hắn, nhưng khi đó hắn thật giống một con chó to bị mưa dầm ướt sũng, run rẩy không chỗ nương thân, vì muốn sống mà vụng về, dè dặt đi lấy lòng loài người.
Thế nhưng anh cũng không quên Trữ Yến vốn là con ác khuyển dữ dằn thế nào: từng bị móng vuốt sắc nhọn của hắn xé đến rách máu, vết thương dẫu lành vẫn để lại sẹo xấu xí, còn đau đớn và bóng đen thì hằn sâu trong lòng. Bởi vậy anh không rõ mình còn đủ năng lực để yêu ai không, cũng chẳng biết có thể giao cả trái tim cho Trữ Yến lần nữa hay không.
Trong lòng cứ lặp đi lặp lại ý nghĩ "thử lại lần nữa", nhưng hễ sắp làm thì anh lại như kẻ hèn nhát, không khống chế nổi mà lùi bước; cảm giác lo âu khó nói cứ nằm phục dưới đáy tim. Anh không thể vô tư như Trữ Yến, vết thương dẫu lành bao lâu, chạm vào vẫn đau, mà đã đau thì sẽ gợi về những ký ức tệ hại.
Bị bỏ rơi một lần hay khoảng cách thân phận đều khiến anh không còn can đảm đưa tay ra.
Ba tuần này, Hạ Nhiễm nhờ shipper mang cơm đến hơn chục lần. Đến lần cuối, cậu shipper rụt rè nói: "Anh ơi, em biết nói vậy hơi không phải, nhưng... anh có thể tự mang đến một lần, dỗ người bệnh cho yên lòng không ạ...?"
Hạ Nhiễm hỏi: "Sao thế?"
Cậu shipper nghẹn họng, mép xệ xuống: "Mỗi lần em tới, Trữ tiên sinh đều nhìn em... như muốn giết người ấy... đáng sợ lắm..."
Càng nói giọng càng nhỏ, ánh mắt nhìn Hạ Nhiễm cũng mang theo mấy phần năn nỉ. Anh ngẩn ra một thoáng, nhận chiếc hộp sắt đã rửa sạch, nói "được", đợi shipper đi rồi mới mở điện thoại, khung chat trống trơn nhắc anh rằng mình vẫn chưa nhận được bất cứ tin nhắn nào từ Trữ Yến.
Ngoài dự liệu, suốt ba tuần qua Trữ Yến không gửi cho anh một tin nhắn.
Trên đường tan ca về nhà, anh nghĩ mai sẽ đổi ca để ghé bệnh viện, còn đang cân nhắc nấu món canh gì tốt cho hồi phục. Bước vào hành lang bỗng thấy đèn bật, giờ đã rất khuya, bà Lâm thường chỉ về buổi chiều, vốn không bao giờ bật đèn hành lang. Sau lần "bài học" từ Vương Diễn, Hạ Nhiễm thận trọng bước tới, vô thức nhẹ chân hơn.
Vào đến dãy hành lang mới thấy một khối đen co ro trong góc tối. Anh lần theo công tắc trên tường dưới thứ ánh sáng le lói cũ kỹ; chiếc đèn đã có tuổi chỉ nhấp nháy mấy cái rồi rót xuống chút sáng mờ.
Tuyết mịn đọng ở cuối hành lang bên cửa sổ. Hạ Nhiễm khựng lại, rồi vội vã đi tới cửa nhà mình, khom xuống nhìn người đang nhắm mắt tựa lưng vào cửa trong ánh sáng mơ hồ, là Trữ Yến. Có vẻ hắn còn chưa nhận ra anh đã về, mãi không mở mắt. Thấy mặt hắn tái nhợt, ít tuyết bám trên mái tóc đen rũ, tim anh khựng một nhịp, run run đưa mu bàn tay chạm thử lên má lạnh băng của hắn.
Vừa chạm vào, Trữ Yến liền tỉnh, nắm lấy bàn tay anh áp lên mặt, khi anh còn chưa kịp phản ứng đã lưu luyến dụi nhẹ hai cái. Vì ngồi lạnh quá lâu nên hắn ho khan mấy tiếng. Lúc này Hạ Nhiễm mới hoàn hồn, ánh nhìn tập trung vào đôi mắt dịu mềm của hắn, trong đôi mắt ấy chẳng có dục niệm nào, chỉ chứa thứ tình cảm thuần hậu, êm ái.
Bình luận