Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 33: Phòng bệnh

Bên ngoài phòng bệnh toàn là thân thích bạn bè của Trữ Yến. Hạ Nhiễm trốn sau bức tường, ngồi bệt xuống nền gạch lạnh buốt, cái rét từ tứ chi xương cốt lan tỏa khiến anh gần như đông cứng ở một góc không ai hay biết. Anh từ từ co người lại, vùi mặt vào lòng bàn tay. Khi nghe bác sĩ nói Trữ Yến không nguy hiểm đến tính mạng, nước mắt anh cuối cùng cũng ào ra, ướt đẫm cả lòng bàn tay.

Anh khóc nức nở trong tay mình, không một ai nghe thấy. Bên ngoài là đám đông ồn ào, còn anh bị đẩy lùi vào bóng tối, như bị phân tách thành hai thế giới chẳng hề giao nhau.

Đợi cha mẹ Trữ Yến rời đi, Hạ Nhiễm xách theo chiếc hộp sắt rẻ tiền đứng ngoài cửa phòng bệnh. Hơi nóng của canh từ khe nắp kín vẫn phả ra hương thơm ngào ngạt. Anh giơ tay lên, rồi lại thõng xuống, lặp lại động tác ấy nhiều lần. Bất giác anh không biết phải đối diện với Trữ Yến thế nào nữa, ai cũng không ngờ Trữ Yến có thể vì anh mà trả giá đến mức này. Cái giá để cứu anh chính là đánh mất niềm kiêu hãnh lớn nhất của một alpha.

Trong phòng không bật đèn, rèm kéo chặt, ánh sáng chẳng thể len vào. Trữ Yến ngậm điếu thuốc, bàn tay còn vướng kim truyền cố gắng bật lửa. Ánh sáng yếu ớt soi ra gương mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt đến lạ.

Mái tóc rối chẳng buồn chỉnh chu rủ xuống trán che mờ tầm mắt. Khác với khí thế ngày thường, lúc này hắn lại hiện ra sự yếu đuối hiếm thấy. Cả người gầy gò thu mình trong bóng tối, đầu vùi vào đầu gối, mười ngón tay bấu chặt gáy, chẳng dám chạm vào lớp băng quấn kín sau cổ.

Hắn biết, dưới lớp băng ấy là một vết thương xấu xí vô dụng. Hắn cũng hiểu nó đồng nghĩa với điều gì, hắn đã mất đi niềm kiêu hãnh từng khiến bản thân ngẩng cao đầu. Giờ đây, chuyện đó truyền ra ngoài, hắn không dám tưởng tượng sẽ hứng chịu bao nhiêu lời giễu cợt.

Tia sáng ngoài cửa len lỏi vào phòng, trượt dài trên nền đất, soi qua màn khói thuốc.

Trữ Yến mở mắt, ngẩng lên nhàn nhạt. Tưởng là Trần Vọng tới cười nhạo, hay cha mẹ lo lắng cho tâm lý mà quay lại. Nhưng không ngờ lại là Hạ Nhiễm.

Hắn khựng người, đôi mắt ẩn dưới mái tóc đen thoáng hiện sự bối rối không hợp với con người hắn. Chỉ trong một thoáng đã vội lấy lại bình tĩnh, song ý thức ngay cảnh ngộ nhếch nhác của mình, hắn cuống quýt đứng bật dậy, lúng túng vuốt tóc ra sau, hệt như đứa trẻ bị phạt đứng.

"Em... em sao lại tới đây?"

Kể từ khi biết tuyến thể mình bị hủy, hắn không còn đủ dũng khí đối diện với Hạ Nhiễm nữa. Không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng nhục nhã, thảm hại nhất của mình. Thế nhưng, ngay lúc anh đứng trước mặt, hắn lại chẳng hề giữ nổi lớp vỏ cứng rắn, phơi bày hết tất cả vết thương.

Hạ Nhiễm cúi mắt. Trữ Yến theo ánh nhìn ấy, thấy chiếc hộp sắt trong tay anh. Hắn ngẩn ra, bước thấp bước cao tới gần: "Cái này... cho tôi sao?"

Ánh mắt hắn vô tình chạm vào mấy hộp cơm sang trọng xếp chồng trên bàn cạnh giường. Hạ Nhiễm lập tức giấu chiếc hộp cũ kỹ ra sau lưng, nhưng vẫn bị Trữ Yến phát hiện. Hắn nâng niu nhận lấy như bảo vật, trong mắt dâng lên khát khao mãnh liệt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...