Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 32: Bị thương

Đã khoảng một tuần trôi qua kể từ lần cuối cùng nhìn thấy Trữ Yến. Hạ Nhiễm thường vô thức liếc ra ngoài cửa sổ, nhưng con phố đối diện chẳng còn xuất hiện bóng hình quen thuộc kia nữa. Anh có chút áy náy, nghĩ chắc là mình đã nói lời quá nặng khiến hắn buồn. Nhưng rồi lại tự nhủ, Trữ Yến sớm buông bỏ thì với cả hai đều tốt, thời gian của hắn vốn không nên lãng phí trên người anh.

Có lẽ kiên nhẫn của Trữ Yến đến đây là chấm dứt. Mọi thứ lại trở về quỹ đạo vốn có. Hắn vẫn là vị thiếu gia cao cao tại thượng mà anh không thể với tới, còn anh thì quay lại làm một người vô danh tầm thường. Giấc mơ Lọ Lem cũng nên sớm tỉnh, tình yêu đẹp như mộng ấy vốn chẳng liên quan gì đến anh. Điều quan trọng nhất bây giờ là sống sót trong thế giới hiện thực tàn khốc này.

Cuối cùng, kết cục không đổi chính là đơn độc một mình.

Đêm tối dày đặc, một tia sáng yếu ớt rạch qua khe trời, xua tan tầng mây nặng nề, len qua tán lá rậm rạp, in xuống mặt đất những vệt bóng chắp vá.

Hạ Nhiễm nhìn chăm chú tia sáng ấy rất lâu, rồi lại cảm thấy quá chói mắt, vội vàng cúi đầu, mái tóc rũ xuống che mi, cổ anh gập thật thấp, im lặng lau bàn. Chỉ khi nghe thấy tiếng bước chân người khác mới theo phản xạ ngẩng lên.

"Đã không cười nổi thì đừng cười nữa, xấu lắm."

Nụ cười khuôn mẫu vừa hé ra của Hạ Nhiễm liền gượng gạo thu lại. Cậu nhân viên nhỏ nhét kẹo mút vào miệng anh, thấy vẻ ngơ ngác ấy thì phì cười, ngồi xuống cạnh, nghiêng đầu hỏi: "Ngọt không?"

Hạ Nhiễm im lặng giây lát, nhận ra cậu nhóc đang vụng về an ủi, liền khẽ cười: "Ngọt."

"Em mỗi lần buồn đều ăn chút đồ ngọt, tâm trạng sẽ khá hơn ngay." Cậu nhân viên đong đưa chân, ngẩng đầu lên, lần này ánh mắt lại nghiêm túc: "Em không biết giữa anh và vị nhân vật lớn kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng em biết mấy ngày nay anh buồn đều vì anh ta. Anh có rõ lý do mình không vui không? Là vì anh ta không xuất hiện nữa sao?"

Hạ Nhiễm ngẩn người, ngẩng lên nhìn đèn trần, ánh sáng chói làm mắt run run nhưng anh không tránh, như thể đang ép bản thân phải tỉnh táo: "Anh... anh không biết."

Cậu nhóc cau mày đầy trẻ con: "Nếu không thích, không quan tâm, thì sao lại buồn vì sự biến mất của anh ta? Sao lại để anh ta ảnh hưởng đến tâm trạng của mình? Thích thì vì sao không chịu nói ra? Em thấy người lớn các anh thật kỳ lạ, nghĩ quá nhiều chuyện, mà lại quên mất phải nghĩ làm sao để bản thân hạnh phúc. Đời người ngắn ngủi thế, nếu không sống để vui vẻ, thì sống để làm gì?"

Hạ Nhiễm ngẩn ra, bật cười: "Em chẳng phải cũng là người lớn rồi sao?"

Cậu nhóc kiêu ngạo hất cằm: "Em là người lớn nhưng giữ được trái tim trẻ con."

"Ông em hay nói, phải biết tận hưởng niềm vui kịp lúc, bởi khi tử thần tới thì sẽ không báo trước đâu. Ông với bà em từng vì một quả táo mà ly thân, nghe buồn cười đúng không? Ai cũng không chịu nhường ai. Nhưng em thường nghe ông nói ông hối hận lắm. Sau đó, ông định viết thư xin lỗi bà, nào ngờ đêm viết thư ấy thì bị tai nạn xe. Ông không kịp đưa tận tay, cũng không kịp nghe lời tha thứ. Thật đáng tiếc, chỉ thiếu một bước là có thể quay về bên nhau."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...