Chap 31: Cảm giác an toàn
Hôm nay Hạ Nhiễm làm ca sáng, đến tận lúc hoàng hôn thì Trữ Yến mới chờ được anh. Hắn đứng dưới gốc cây lớn đối diện quán ăn, cố tình chọn một chỗ không quá bắt mắt, nhưng chiếc xe sang và dáng vẻ nổi bật của hắn vẫn khiến người ta khó mà không chú ý.
Hạ Nhiễm đang ghi order cho khách, không biết lần thứ bao nhiêu thấy những vị khách khác quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, công khai bàn tán xem người bên kia đường có phải Trữ Yến không.
Anh biết rõ Trữ Yến đã đứng đó từ giờ cơm trưa, đồng nghiệp cả buổi chiều cũng thì thầm không ngớt, chỉ xoay quanh việc Trữ Yến đang chờ ai, rốt cuộc là vị omega nào đủ để hắn lái xe xa đến thị trấn hẻo lánh này, kiên nhẫn đứng chờ như vậy.
Ngay cả vị khách trước mắt cũng bị hắn làm phân tâm, cứ lén nhìn ra phía đường, rồi ghé tai bạn đồng hành trò chuyện. Hạ Nhiễm ban đầu vẫn kiên nhẫn chờ, lát sau thấy khách khác đã nhắc thúc, đành hơi khom người hỏi: "Xin hỏi còn cần gì thêm không ạ?"
Vị khách kia lúc này mới sực nhớ: "À? Ờ, tạm thời chúng tôi không cần."
"Vâng, xin vui lòng chờ một lát."
Hạ Nhiễm khẽ thở dài, gắng hết sức phớt lờ ánh nhìn dính chặt trên người mình. Dù chủ nhân đã cố che giấu, nhưng chỉ cần vô tình đối mắt thôi, anh vẫn thấy được sự lưu luyến khôn nguôi trong đó.
Kết thúc ca làm, bàn giao công việc cho đồng nghiệp, anh thay đồ xong thì định cùng cậu nhân viên nhỏ ra cửa chính. Nhưng Hạ Nhiễm bất ngờ giữ chặt tay cậu nhân viên nhỏ, kéo vòng qua cửa sau.
Cậu ta ngạc nhiên nhìn anh vội vàng quàng khăn, khoác áo khoác: "Sao vậy?"
Hạ Nhiễm quay đầu, giúp cậu cài khuy áo: "Hôm nay đi ngõ nhỏ nhé."
Cậu gật gật, rồi như sực hiểu, lại ngơ ngác hỏi: "Anh... đang né tránh ngài Trữ sao? Mỗi lần ngài ấy tới là anh lại khác lạ hẳn."
Hạ Nhiễm khựng lại, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, gượng cười: "Chỉ là gặp một lần tình cờ thôi, anh né anh ta làm gì?"
Vừa mở cửa sau ra, liền đụng phải Trữ Yến đang đứng tựa trong con ngõ hẹp. Đèn đường thưa thớt chẳng mấy tác dụng, chỉ còn lại ánh hoàng hôn lác đác rơi xuống, sắc vàng nhạt phủ lên đỉnh đầu hắn, như cơn mưa nhẹ dội xuống toàn thân.
Trữ Yến đã thay vest, kẹp điếu thuốc chưa châm. Nghe tiếng động, hắn ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt ngạc nhiên rồi trở về điềm tĩnh của Hạ Nhiễm. Hắn cụp mắt xuống, hai tay buông thõng, trái tim như quả bóng vừa căng đầy đột ngột bị rút hết khí, xẹp rũ rơi xuống đất.
"Tôi đến trả ô."
Cậu nhân viên nhỏ vội đón lấy, nhưng bị ánh nhìn nặng nề của Trữ Yến đè ép, không dám ngẩng đầu, cũng chẳng dám đoán mò quan hệ của hai người. Hạ Nhiễm nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay cậu trấn an: "Em về trước đi."
Cậu ta biết ơn nhìn anh: "Vậy... vậy em đi nhé. Anh nhớ về cẩn thận!"
Hạ Nhiễm bật cười khẽ: "Ừ, tôi sẽ không sao đâu."
Bầu không khí căng nén, không ai mở lời. Trữ Yến nhìn anh, ánh mắt chan chứa nỗi thất vọng dày đặc. Hạ Nhiễm bắt đầu né tránh, ánh nhìn rơi xuống, không sao giữ vững. Thật ra chính anh cũng không hiểu vì sao mình cứ muốn tránh hắn. Trong lòng rõ ràng đã dần mềm đi, thế mà cứ đối diện hắn là bản năng lại thôi thúc chạy trốn.
Bình luận