Chap 30: Giấc mơ và hiện thực
Trữ Yến dùng bật lửa châm que pháo hoa cho Hạ Nhiễm. Đây là lần đầu tiên anh chơi, tiếng nổ bất ngờ khiến anh giật mình, rồi ngay sau đó liền bị ngọn lửa duy nhất trong màn đêm hút hồn, đôi mắt khẽ mở to, ngạc nhiên nhìn những tia sáng lấp lánh.
Anh như một đứa trẻ phát hiện ra điều mới lạ, chỉ nóng lòng muốn chia sẻ, chẳng kịp để tâm người đứng bên cạnh là ai. Theo bản năng, anh đưa que pháo hoa đến trước mặt Trữ Yến: "Nhìn này!"
Ánh mắt Trữ Yến lại rơi vào gương mặt ẩn phía sau pháo hoa. Sắc màu dịu dàng hắt lên gương mặt anh, những bông tuyết rơi vương trên má giống như giọt lệ đông cứng, làm làn da tái nhợt càng thêm yếu ớt, nhưng đồng thời lại khiến các đường nét của anh trở nên kiều mị lạ thường.
Hắn nhìn ngẩn ngơ, trái tim bị niềm vui bất ngờ lấp đầy, đến nỗi chẳng còn khe hở. Hắn không ngờ Hạ Nhiễm sẽ chủ động nói chuyện với mình. Đợi khi hắn hoàn hồn, thì ánh mắt Hạ Nhiễm đã rời đi. Tầm nhìn rơi vào khoảng không, hắn thậm chí còn chưa kịp đáp lại. Nhưng hắn cũng chẳng dám mong Hạ Nhiễm chú ý, chỉ cần được thấy anh thế này đã là thỏa mãn lớn nhất, không dám tham lam thêm.
Khóe môi Trữ Yến cong nhẹ, giọng nói tan trong tiếng xèo xèo của pháo hoa, theo gió thoảng đi như thì thầm: "Pháo hoa... thật đẹp."
Thực ra hắn không rõ mình đang nói pháo hoa, hay là Hạ Nhiễm; chỉ biết ánh mắt chưa từng đặt lên ánh sáng đang nở rộ kia.
Tuyết rơi xuống tóc Hạ Nhiễm, rồi theo động tác mà rơi xuống, vẫn có vài hạt bướng bỉnh bám lại. Trữ Yến vô thức đưa tay gạt đi thật nhẹ. Hạ Nhiễm cảm nhận được động tác ấy, ngẩng đầu nhìn hắn một thoáng. Trữ Yến chợt ý thức mình đã vượt giới hạn, vội vàng rụt tay về, bất an đối diện với anh, theo thói quen muốn mở miệng xin lỗi.
Nhưng chưa kịp thốt ra, Hạ Nhiễm lại khẽ mỉm cười nói: "Cảm ơn."
Trữ Yến choáng váng, cảnh trước mắt như vỡ vụn. Khi anh tiến gần, hắn thoáng ngửi thấy mùi rượu nhạt, chẳng biết từ đâu thoảng đến. Hắn đứng ngay bên cạnh, tay áo anh đôi lúc cọ qua tay hắn, dọc sống lưng lan xuống một dòng tê dại, như có chiếc lông vũ nhẹ lướt qua vùng da nhạy cảm, ngay cả nhịp tim cũng khựng lại.
Thân thể hắn cứng đờ, nghiêng đầu nhìn gương mặt bị quầng sáng vàng nhạt phủ mờ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bối rối, chẳng phân rõ đây là mơ hay thực. Bởi dưới tác dụng của thuốc và sự chồng chéo của ảo giác, bao lần hắn đã coi mộng là thật, coi thật là mộng.
Rõ ràng rất muốn xác nhận Hạ Nhiễm thực sự ở bên mình, nhưng lại chẳng dám chạm vào, chỉ sợ vừa chạm, giấc mộng liền vỡ tan, anh cũng biến mất.
...Hạ Nhiễm sẽ thật sự mỉm cười đứng trước mặt hắn sao?
Còn ngoài hiện thực, đối diện với hắn... dường như chỉ có những giọt lệ khó lòng khống chế.
Trong những lần giằng co ấy, cuối cùng Trữ Yến run rẩy đưa tay chạm vào vạt áo anh. Như đã lường trước, bàn tay xuyên thẳng qua thân thể Hạ Nhiễm, để mặc anh dần dần tan biến. Hắn nắm chặt bàn tay, nhưng vẫn trống rỗng.
Bình luận