Chap 28: Năm mới
Hạ Nhiễm vẫn chưa hạ sốt hẳn. Nắng sớm nghiêng xuống, hắt lên gương mặt mỏng manh tái nhợt của anh những vệt đỏ bệnh tật. Anh nhắm mắt, khẽ nhíu mày, môi hé mở thở dốc khó khăn, như trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Khi Trữ Yến xoay người bước về phía anh, anh liền mở mắt, ánh nhìn bình lặng đến mức khiến Trữ Yến theo bản năng lùi lại nửa bước.
Hạ Nhiễm dường như chưa thật sự tỉnh táo, mơ mơ hồ hồ nhìn về phía Trữ Yến, trong mắt mang theo vài phần mông lung. Sốt cao làm phản ứng của anh chậm lại, nắng rọi thẳng quá chói, anh chỉ có thể khép hờ mắt, thêm mái tóc rối che phủ, trông ngây dại lạ thường.
Trữ Yến nghĩ rằng giây tiếp theo anh sẽ hỏi: "Anh sao lại ở đây?" Những câu hỏi như thế, mà hắn lại không biết nên đáp thế nào mới không giống đang lén theo dõi anh.
Hắn đút tay vào túi áo khoác, lặng im đứng cách anh vài mét, mặt không biểu cảm nhìn thẳng vào anh. Bốn mắt giao nhau, thoạt nhìn hắn như kẻ chủ động thong dong, chỉ có hắn biết trong lòng rối loạn đến nhường nào. Trong đầu gạt đi biết bao đáp án, vất vả chọn được một lời giải thích bình thường nhất... nào ngờ câu Hạ Nhiễm nói ra lại là: "Tiền thuốc... bao nhiêu?"
Trữ Yến nghẹn lại, nuốt ngược câu trả lời vốn sắp thốt ra mà chẳng hề liên quan. Hắn ngơ ngác đáp một tiếng: "Hả...?"
Hạ Nhiễm khẽ thở ra, kiên nhẫn lặp lại: "Tiền thuốc bao nhiêu?"
Lần này Trữ Yến nghe rõ, thần kinh còn chưa xử lý xong thì miệng đã vội vàng mở lời:
"Không cần... chỉ là... chỉ là chăm sóc em một đêm thôi mà."
Hạ Nhiễm nói: "Dù chỉ một đêm chăm sóc, cũng tính trong tiền thuốc."
Trữ Yến còn định bảo không cần, nhưng Hạ Nhiễm đã cúi mắt, cắt ngang hắn: "Trừ số tiền này, tôi không còn gì khác để trả."
Nắm tay trong túi áo khoác của Trữ Yến chợt nới lỏng, lòng hụt hẫng: "Tôi không muốn em phải trả lại gì cho tôi."
" Nhưng tôi không muốn nợ ai cả."
Hạ Nhiễm ngừng một nhịp. Trữ Yến thấy hàng mi anh run run. Thân thể anh gầy gò yếu ớt, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự kiên cường và bướng bỉnh khiến người ta kinh ngạc.
Ngày trước, những kẻ trên cao từng cười nhạo Hạ Nhiễm tự cho mình thanh cao, chẳng chịu cúi đầu trước đồng tiền, vì chút tôn nghiêm nực cười mà chạy ngược chạy xuôi, đến cơm cũng chẳng đủ ăn. Ngay cả Trữ Yến khi ấy, lúc anh không nhận khoản bồi thường ly hôn, cũng khinh thường giống thế. Nhưng dần dà, hắn mới hiểu ra, chính những điều ấy mới là tấm khiên bảo vệ của anh. Nếu không phải một kẻ tay trắng, cô độc một mình, thì đâu cần học cách kiên cường đến vậy.
Bởi trước kia, hắn từng là tấm khiên của Hạ Nhiễm.
Gương mặt từng chất chứa tham vọng, kiêu ngạo và lạnh lùng, giờ ủ rũ sụp xuống; đôi mày cau chặt dần giãn ra; trong đôi mắt đen lạnh lại lẩn khuất một vẻ yếu đuối đáng thương.
Khoảnh khắc ấm áp ban nãy vỡ tan, hiện thực lạnh lẽo giáng thẳng lên đầu Trữ Yến, buộc hắn phải nhận ra sự thật: quan hệ giữa họ nay lúng túng, gượng gạo, thậm chí chẳng bằng cả người dưng. Hắn vẫn tưởng còn cơ hội hòa giải, thế mà chỉ một câu nói của Hạ Nhiễm lại đẩy họ xa nhau đến vô tận.
Bình luận