Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 24: Một thân một mình

Trữ Yến nhìn Hạ Nhiễm bằng ánh mắt đầy tham lam, nhưng ngay khi Hạ Nhiễm ngẩng mắt lên thì hắn lại vội vàng né tránh, hàng mi như phủ một tầng tuyết nặng, cụp xuống thấp, cứng ngắc quay đi nhìn nền đất ngoài cửa sổ đang chất đầy tuyết.

Hắn cảm nhận được ánh nhìn của Hạ Nhiễm dừng lại trên người mình vài giây, bàn tay giấu trong túi áo càng siết chặt, đôi mắt đen phản chiếu tuyết trắng run lên vô định, cứ nhìn ra ngoài thật lâu.

Nhân viên trong quán tưởng là tuyết rơi dày quá, vị khách quý sợ áo khoác đắt tiền bị ướt, nên tốt bụng đưa cho hắn một cây dù.

Trữ Yến khựng lại, nhận lấy dù: "...Cảm ơn."

Hắn không còn lý do gì để nán lại thêm nữa.

Thực ra hắn muốn chờ một phản ứng khác từ Hạ Nhiễm, không chỉ là cảm ơn. Cái bản tính tham lam cố chấp vẫn không thể nào xoá sạch được, khi lén theo dõi bóng lưng kia, hắn chỉ muốn được đối diện, mà đã đối diện thì lại mong được nghe thấy giọng Hạ Nhiễm nói. Nhưng giờ hắn chỉ có thể làm một thầm thương trộm nhớ, không dám lộ ra.

Hắn nắm chặt cán dù, gượng cười nhẹ: "Tôi đi trước đây. Xin lỗi, cứ coi như em.. chưa từng thấy tôi. Cứ tiếp tục sống những ngày tự do không có tôi đi."

Hắn cũng không hiểu vì sao hôm nay lại buột miệng xin lỗi, dường như trước Hạ Nhiễm, ngoài "xin lỗi" ra hắn chẳng còn biết nói gì khác. Lỗi lầm hắn phạm, có lặp lại cả đời câu "xin lỗi" cũng không đủ.

Làm sao hắn có thể vừa nói "xin lỗi", vừa nói "tôi yêu em" được chứ?

Người đàn ông cao lớn khom nhẹ xuống tránh gõ đầu vào chuông gió trên cửa, khẽ đẩy cửa bước ra. Tiếng chuông leng keng vang lên vài hồi, rồi lại rơi vào tĩnh lặng. Hắn vẫn cắm tay trong túi, một tay cầm dù, vạt áo khoác dài bị gió thổi tung, nhìn qua thì có vẻ ung dung rời đi, nhưng bóng lưng lẻ loi dần tan biến trong màn tuyết lại toát lên nét thê lương.

"Trữ tiên sinh thật phong độ quá, xem ra lời đồn đều sai cả. Người ta bảo thương nhân máu lạnh, chứ rõ ràng là quân tử ôn hòa, vừa dịu dàng vừa lễ độ." Cậu nhân viên nhỏ níu tay áo Hạ Nhiễm, thì thào: "Không biết phải là người thế nào mới có thể gả cho anh ta nhỉ?"

Âm thanh trong trẻo bất chợt kéo Hạ Nhiễm thoát khỏi suy nghĩ miên man. Bao ký ức như dây leo quấn riết trong não bị tàn nhẫn cắt đứt. Anh khẽ giật mình, cúi mắt nhìn bàn tay vô thức chìa ra, khi Trữ Yến lướt ngang, ngón tay đã chạm khẽ vào lớp áo khoác lạnh lẽo dính băng tuyết.

Ngón tay Hạ Nhiễm run một cái, vội rụt về, nghiêng đầu mỉm cười với cậu nhân viên:
"Có lẽ sẽ là một omega xinh đẹp. Tóm lại... sẽ là người xuất sắc như anh ta. Thôi nào, đừng nghĩ chuyện không liên quan đến chúng ta nữa, mau dọn dẹp rồi về đi, tuyết ngày càng lớn rồi."

Câu chuyện bị kéo lệch hướng, cậu nhân viên tò mò ló đầu ra ngoài cửa, tuyết rơi xuống mái tóc, thấm ướt gò má, lạnh buốt đến đỏ bừng cả mặt, cậu vội rụt vào, đóng cửa cái rầm: "-Lạnh chết mất!"

Quay lại thì Hạ Nhiễm đã gọn gàng lau sạch vệt nước trên sàn, tháo tạp dề cất vào quầy, chống cằm nhìn: "Tuyết dày thế này, xe đạp chắc không đi nổi đâu. Hay là... anh qua nhà em ở tạm một đêm?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...