Chap 19: Nước mắt
Nước mắt của Trữ Yến rơi đầy trong lòng bàn tay Hạ Nhiễm. Làn da trắng ấy thấm ướt, ửng lên một màu đỏ lạ lẫm, như thể bị lửa hồng phủ kín. Hạ Nhiễm nức nở gọi tên hắn, nhưng gọi là "A Yến". Chỉ cần nghe thấy hai chữ ấy, Trữ Yến liền biết, anh đang gọi một người khác trong ký ức.
Trữ Yến run rẩy cầu khẩn Hạ Nhiễm đừng gọi thế nữa. Nhưng Hạ Nhiễm nghe không thấy, chỉ cảm nhận được từng giọt lệ nóng bỏng rơi xuống mặt mình, hòa lẫn với dòng nước mắt vì cơn sốt dược tính, thấm ướt cả ga giường.
Y phục trên người Hạ Nhiễm từng chút bị tháo bỏ. Động tác của Trữ Yến vô cùng nhẹ, nhẹ đến mức không ai ngờ đượ. Hạ Nhiễm tựa như một nụ hoa nhỏ vừa gặp cơn mưa xuân, gương mặt ửng đỏ, mắt còn đẫm lệ, trong mắt phản chiếu bóng dáng Trữ Yến.
Làn da trắng như tuyết dần loang những vệt đỏ, như tờ giấy trắng bị nhuộm màu. Ngón tay run rẩy của Trữ Yến chạm khẽ, thân thể Hạ Nhiễm co giật, run đến căng cứng, lệ rơi càng nhiều, từng tiếng thở khàn ướt át bật ra.
Trữ Yến hoảng hốt, dừng lại, cúi đầu khẽ hỏi: "Có đau lắm không?"
Đôi mắt Hạ Nhiễm mơ hồ, trống rỗng, ánh lệ tràn ra nơi khóe mắt, môi hé mở, khát cầu như gọi mời, chỉ biết theo bản năng tìm đến hắn.
Trữ Yến biết Hạ Nhiễm lúc này không thể hiểu hay nghe được gì cả. Chỉ cần chạm vào cơ thể của anh cũng đủ khiến anh vùng vẫy như một chú cún con đang tìm kiếm khoái cảm, cọ xát tấm ga trải giường thô ráp vào mông nhạy cảm của mình trong một nỗ lực dâm dục để xoa dịu cơn ngứa.
Thuốc độc thiêu rụi lý trí, khiến từng cử động đều là nỗi khát khao bản năng. Hạ Nhiễm vội vã quấn lấy Trữ Yến, ôm chặt lấy cổ hắn, dâng ra nụ hôn vụng về, để đầu lưỡi chạm vào cằm hắn. Trữ Yến bật khóc, ôm siết lấy anh, trả lại nụ hôn nặng nề đến đau đớn.
Nhưng lại mang đến khoái cảm giải tỏa. Hạ Nhiễm bị chuốc thuốc, ôm lấy sự thô ráp của tình dục.
Giống như một con cáo mới sinh, Hạ Nhiễm thận trọng dùng đầu gối thúc vào chiếc đũng quần đã phồng của Trữ Yến, tiếng kêu quyến rũ của anh khuấy động những ham muốn phi lý của Trữ Yến.
Hạ Nhiễm vô cùng cần thứ gì đó đặc quánh để thỏa mãn làn da nhạy cảm giống omega của mình. Anh không ý thức được hành động đáng xấu hổ của mình đối với Trữ Yến, anh nắm lấy tay Trữ Yến, muốn hắn chạm vào phía sau ướt át của mình.
Trữ Yến có lẽ chịu ảnh hưởng từ ký ức thể xác của A Yến, nhẹ nhàng đưa hai ngón tay vào phía sau chật hẹp của Hạ Nhiễm, chạm phải một dòng chất lỏng đặc sệt từ khe mông anh.
"Em thấy đỡ hơn chưa?"
Trong men thuốc, Hạ Nhiễm đón nhận tất cả. Anh run rẩy cầu xin, đôi mắt nhòa lệ, tiếng nức nở xen lẫn những lời khẩn thiết mơ hồ:
"Khó chịu... giúp tôi... không đủ..."
Kinh nghiệm yêu đương của Hạ Nhiễm đến từ A Yến, cái người còn ngốc nghếch hơn anh nhưng lại thường xuyên làm anh đau đớn. Tình yêu trước đây của Hạ Nhiễm với tình dục bắt nguồn từ tình yêu anh dành cho A Yến. Anh ghét tình dục thô bạo, anh ghét đau đớn, nhưng anh yêu cách Trữ Yến có thể làm anh đau đớn, lấp đầy anh.
Hạ Nhiễm khóc lóc van xin Trữ Yến làm tình với mình. Trữ Yến không nhúc nhích, điều này chỉ khiến anh khóc kinh hơn. Một lúc sau, cuối cùng anh cũng đạt được điều mình muốn, và nghe thấy tiếng lách cách của dây lưng và tiếng khóa quần. Mắt cá chân của anh bị nắm chặt bởi đôi bàn tay nóng bỏng, tiếp sau đó là một chiếc gối được đặt dưới eo anh. Anh cảm thấy khó chịu, sau vài lần nhúc nhích xê dịch, mắt cá chân của anh đột nhiên bị nhấc lên đặt lên vai Trữ Yến.
Trữ Yến cúi xuống, liên tục nói xin lỗi vào tai Hạ Nhiễm. Anh lắng nghe những lời xin lỗi nhạt nhẽo của hắn. Anh muốn làm hắn im lặng, để hắn tập trung vào việc thỏa mãn với anh, anh muốn đưa tay chặn miệng Trữ Yến. Nhưng trước khi anh có thể chạm vào mặt hắn, Trữ Yến đã nắm lấy cổ tay anh, áp vào mặt hắn.
Một lời xin lỗi cuối cùng, rốt cuộc thứ đó của Trữ Yến cũng vùi vào sâu bên trong cơ thể Hạ Nhiễm.
Hạ Nhiễm ngửa đầu kêu lên, nhưng giây tiếp theo Trữ Yến đã túm lấy gáy anh, dùng miệng chặn hết những tiếng nức nở nhầy nhụa như mèo con của anh.
Bình luận