Chap 18: Thuốc giải
Hạ Nhiễm qua làn nước mỏng trong mắt nhìn bóng dáng Trữ Yến mơ hồ. Hơi thở của Trữ Yến nóng, phả lên mặt anh, hòa vào tác dụng của thuốc, mang theo cảm giác ngứa ngáy, khiến anh lại thấy an ổn. Anh khát cầu mà lại dè dặt, cố gắng nhích người tìm chút hơi ấm, nhưng thân thể nặng trĩu, vẫn gắn chặt lấy chiếc giường mềm.
Lý trí của Hạ Nhiễm đã bị cơn nóng thiêu rụi, chỉ còn sót lại chút ý thức. Anh đưa mặt tựa vào lòng bàn tay Trữ Yến, cảm nhận được bàn tay ấy khác hẳn toàn thân đang bỏng rẫy của mình, mát lạnh. Anh khẽ cọ vài lần, lại phát ra những tiếng rên ấm ức, giống như muốn nói: "Thoải mái quá", nhưng môi mấp máy lại không thành lời, chỉ còn lại giọt nước thấm ướt lòng bàn tay của Trữ Yến.
Trữ Yến như bị lửa thiêu, bàn tay áp lên gương mặt anh không ngừng run rẩy. Lúc này, Hạ Nhiễm ngoan ngoãn đến khó tin, chẳng còn lạnh lùng, xa cách như thường ngày, giống như con mèo nhỏ mềm yếu, liếm vào trái tim trống rỗng của hắn. Đầu lưỡi kia mềm mại, nhưng chạm vào hắn lại đau đến tận cùng.
Hắn không biết nên làm thế nào để chạm vào Hạ Nhiễm. Hắn nửa quỳ bên giường, chẳng dám nhúc nhích, chỉ nhìn đôi mắt mông lung của anh, đôi mắt từng dễ dàng khơi dậy tất cả cảm xúc của hắn, lúc này lại trong veo, bị ánh đèn vàng nhạt chiếu đến đáng thương vô cùng. Những âm thanh đứt quãng, mềm như bông vải quấn lấy tai hắn, khiến cổ họng khô khốc. Bao đêm khát vọng của hắn giờ nằm ngay trước mắt, giày xéo thần kinh hắn, giục giã hắn buông thả.
"Bốp--"
Trữ Yến giáng cho mình một cái tát thật mạnh, in hằn dấu đỏ. Cái tát này đánh thức hắn, ép bản thân đè nén ham muốn. Hắn hoảng loạn rút điện thoại, lẩm bẩm: "Tôi gọi bác sĩ ngay, lập tức gọi... Em đừng sợ... đừng sợ..."
Thật ra là hắn đang sợ.
Vừa rút tay ra, Hạ Nhiễm lại chậm rãi, khó nhọc dán người theo, ngón tay khẽ kéo lấy ống tay áo hắn, ánh mắt trống rỗng dõi về hắn, không nói được lời nào, chỉ còn ánh mắt khẩn cầu. Không biết là cầu hắn cứu, hay cầu hắn giải thoát.
Chẳng bao lâu, bác sĩ gõ cửa đi vào, thấy Trữ Yến đôi mắt đỏ ngầu, dữ dằn như dã thú trên tuyết, thì bị dọa lùi vài bước. Tiếng "Trữ tiên sinh" còn chưa kịp thoát ra đã bị túm cổ áo, kéo mạnh vào phòng.
Phòng tối tăm như vực sâu, chỉ còn ánh đèn đầu giường mờ nhạt, rọi xuống thân thể co rút dưới chăn. Tiếng thở dồn dập, từng âm thanh mềm yếu như tiếng mèo kêu, khiến người ta động lòng nhưng không dám nghe kỹ. Bước chân tiến sát sau lưng làm bác sĩ hãi hùng, vội vã chạy tới giường.
"Nhanh lên, cứu người!" Trữ Yến trừng mắt như muốn giết người, nhưng tay lại dịu dàng lau mồ hôi cho mỹ nhân run rẩy, gương mặt ướt đẫm nước mắt. Bàn tay hắn nâng lấy gương mặt ấy, hứng từng giọt lệ rơi xuống.
Bác sĩ cúi xuống kiểm tra, phát hiện có gì đó không đúng, sợ hãi nuốt nước bọt, khẽ run giọng: "Tiên sinh, đây là... thuốc lậu ở chợ đen..."
Trữ Yến run tay lau mồ hôi, nghe vậy quay đầu rống giận: "Tôi không muốn nghe! Thuốc giải đâu? Tôi cần thuốc giải!"
Bác sĩ rụt cổ, gần như vùi mặt xuống thảm: "Không... không có thuốc giải... chỉ có một cách..."
Lời còn chưa dứt, cổ áo đã bị nhấc bổng, Trữ Yến gương mặt dữ tợn, nước mắt hòa vào nỗi điên cuồng: "Nói dối! Dám lừa tôi?!"
"Tiên sinh... tôi chưa từng dối bệnh nhân... thuốc cấm này... vô phương giải cứu. Nếu không... sẽ chết vì dục hỏa thiêu thân..."
Trữ Yến chấn động, nước mắt không ngừng rơi. Ngón tay cắm vào tóc, siết đến nỗi gần như xé toạc da đầu. Hắn quỳ rạp xuống, giọng khàn nức nở: "Không... không thể nào... chắc chắn còn cách khác..."
Hắn rõ ràng biết, không còn cách nào. Bao năm lăn lộn thượng tầng, hắn từng chứng kiến loại thuốc hèn hạ ấy. Không giải, chỉ có một kết cục: bị dục vọng giày vò đến chết.
Trữ Yến bật dậy, lại chụp lấy bác sĩ, đôi mắt ngập máu và lệ: "Anh là bác sĩ, tại sao cứu không nổi?!"
"Trữ tiên sinh! Xin ngài... bình tĩnh... chỉ có ngài mới cứu được..."
"Câm miệng!!"
Trữ Yến như con thú điên: "Em ấy sẽ hận tôi... em ấy sẽ hận tôi đến chết! Tôi không thể... tôi không thể..."
Hắn lặp đi lặp lại câu "tôi không thể", khàn giọng, cổ họng rát bỏng. Đôi mắt đen sâu thẳm như trẻ sơ sinh, yếu ớt đến đáng thương. Người ta sẽ không tin đây là đại thiếu gia cao cao tại thượng. Nhưng giờ phút này, dùng chữ "đáng thương" mô tả hắn, không hề sai.
Điên đến đáng thương.
Tiếng khóc nghẹn của Hạ Nhiễm kéo hắn trở lại. Trên giường, thân thể mềm oặt co rút, hai tay níu chặt ga trải giường, run rẩy cọ sát như muốn thoát ra khỏi lửa nóng đang thiêu đốt. Hắn hoảng loạn, vội vàng ôm lấy gương mặt ấy, khẽ khẽ dỗ dành: "Đừng khóc... tôi ở đây rồi... không sao..."
Hạ Nhiễm cắn môi run rẩy, Trữ Yến sợ anh cắn nát môi liền chen tay vào, ngón tay bị răng chạm phải, đầu lưỡi ướt mềm lại vụng về chạm tới. Anh ngơ ngác nhìn hắn, chỉ có thể bằng mắt cầu xin, mơ hồ tìm chút an toàn.
Trữ Yến cảm giác tim mình như bị dao cứa, lệ rơi lã chã xuống cần cổ trắng mảnh. Anh rưng rức: "Khó chịu... khó chịu quá..."
Trữ Yến đau xót, run giọng thì thào: "Em muốn tôi làm gì... tôi nên làm gì... em nói cho tôi biết đi... tôi nên làm gì bây giờ..."
Nhưng Hạ Nhiễm đâu còn nghe hiểu, trong mắt chỉ còn hình ảnh duy nhất của hắn, coi hắn như thuốc cứu mạng, như nơi duy nhất để bấu víu.
Bình luận