Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 16: Hồi thần

Trữ Yến lảo đảo chạy xuống lầu thì trước cửa tòa nhà đã tụ lại một đám người. Nghe thấy tiếng động, Trần Vọng ngoảnh lại; thế là Trứ Yến trông thấy Hạ Nhiễm bị đứng chắn ngay trước mặt Trần Vọng.

Ánh chiều rải lên lớp voan đỏ mỏng. Dãy núi nối dài giữ lấy mặt trời còn chưa lặn, những tia sáng vàng cam cúi xuống hôn lên mái tóc Hạ Nhiễm. Anh như ngâm mình trong biển vàng ấm; trên mặt treo một nụ cười nhạt. Cảm nhận ánh nhìn của hắn, anh thoáng sững, ngẩng lên đối diện gương mặt đờ đẫn của Trữ Yến.

Nếu không phải Trần Vọng gọi hắn ba tiếng, có lẽ hắn vẫn nghĩ mình đang mơ.

Ánh sáng làm mắt hắn bỏng rát, trước mắt như phủ một lớp lệ vụn. Hắn nheo mắt, muốn nhìn cho rõ, nhưng chỉ thấy những đường viền chói gắt.

Hắn chậm rãi bước lại gần, đầu óc trống rỗng, suy nghĩ chưa theo kịp. Người mà hắn ngày đêm nhớ mong đang ở ngay trước mặt. Hắn đã ảo giác vô số lần, đến nỗi chẳng đếm nổi. Từng coi ảo giác là thật, giờ lại coi hiện thực thành ảo giác.

Tờ khăn giấy Hạ Nhiễm đưa vẫn bị hắn nắm trong lòng bàn tay, vậy mà vẫn không dám tin. Có lẽ vì hụt hẫng quá nhiều lần, mơ quá nhiều lần, đến khi đẩy Trần Vọng ra đứng trước mặt Hạ Nhiễm, hắn vẫn bàng hoàng.

Hạ Nhiễm gầy đi.

Ông chủ của Hạ Nhiễm vẫn hào hứng giới thiệu dự án. Thấy Trần Vọng bị đẩy sang một bên, ông ta hoảng hốt câm bặt. Trần Vọng nâng trán, giới thiệu: "Vị này là Tổng giám đốc Trữ, chính là nhà đầu tư của dự án."

"Chào Trữ tổng!" Ông chủ niềm nở đưa tay. Thấy Trữ Yến không có ý đáp, tưởng vị công tử kia chê, ông ta lén lau tay vào áo rồi lại chìa ra lần nữa. Nhưng ánh mắt của Trữ Yến vẫn không đặt trên người mình, ông ta đành ngượng ngùng rụt tay về, toe toét cười hai tiếng, đẩy Hạ Nhiễm lên phía trước: "Giới thiệu chút, vị này là..."

"Hạ Nhiễm." Trữ Yến cắt lời. Giọng hắn kìm nén cảm xúc, khàn và run.

Hạ Nhiễm gật đầu lễ độ, khách khí đáp: "Trữ tổng."

Không phải mơ, không phải ảo giác. Trong đồng tử được ánh sáng nhuộm ấm của anh, hắn thấy bóng mình đen đặc. Trái tim lại đập dồn dập, đau đến nghẹt, hắn chỉ có thể thở gấp để chống đỡ.

Hắn nhất thời không biết nên nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào Hạ Nhiễm. Muốn tìm một cái cớ để nối lại liên hệ, hắn bèn cẩn thận mở tờ khăn giấy anh đưa, vuốt phẳng trong tay: "Tôi mang... mang trả em."

Hạ Nhiễm khẽ cười: "Trữ tổng, cái đó không cần trả."

Hắn vội nói: "Tôi chưa dùng. Em xem, vẫn sạch."

Đôi mắt hắn hơi đỏ, khiến anh thoáng nhớ đến con chó nhỏ lang thang ngày xưa vì được cho một cây xúc xích mà cứ lẽo đẽo theo sau, ý nghĩ ấy lập tức bị anh tự bác bỏ. Thật nực cười khi đem hắn liên hệ với một con chó ngoan ngoãn.

Hắn khăng khăng đòi trả, anh đành nhận. Nhìn hắn tỉ mỉ gấp vuông, đặt vào lòng bàn tay anh. Vừa cho vào túi, anh nghe hắn nói: "Cảm ơn."

Anh ngẩn ra, nhìn hắn, không chắc rồi đáp lại: "Không có gì."

Trữ Yến không nói nữa, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên người Hạ Nhiễm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...