Chap 15: Mộng giữa ban ngày
Hạ Nhiễm cảm thấy lúc này Trữ Yến bị một thứ cảm xúc kỳ lạ nhấn chìm. Anh cũng từng tưởng tượng cảnh gặp lại, hoặc lướt qua như người xa lạ, hoặc đứng đối mặt không nói gì, hoặc chỉ một câu chào xã giao, nhưng không phải thế.
Trữ Yến đang khóc. Đôi mắt đen ướt sũng kia nhìn anh chằm chằm. Hắn không mở miệng, nhưng ánh mắt đã thay hắn nói hết nỗi nhớ, nói hết tình yêu, sự lưu luyến trong mắt gần như thiêu cháy Hạ Nhiễm.
Anh không muốn tìm hiểu nguyên nhân nước mắt của hắn, cũng không muốn biết hắn vì ai mà khóc. Chỉ là hắn khóc, anh cũng thấy khó chịu, mắt cay xè. Đối diện khuôn mặt này, anh vẫn không thể buông xuống, nhưng anh đã cạn nước mắt từ lâu. Ba năm qua, khóc đến cạn khô mới học được cách buông tay.
Cái giá của buông tay, chính là nước mắt.
Trong tầm mắt mờ nhòe vì lệ, Hạ Nhiễm như bị đập vỡ thành từng mảnh, ánh đèn mờ của nhà vệ sinh trôi trên các đường nét không còn rõ ràng của anh. Trữ Yến thấy mình như đang mơ, thực ra hắn đã mơ thấy Hạ Nhiễm vô số lần. Nếu bây giờ cũng chỉ là giấc mộng, hắn cũng sẽ không còn thất vọng nữa.
Trữ Yến trân quý mỗi lần gặp nhau trong mơ, vì vậy, trong lúc Hạ Nhiễm còn sửng sốt, hắn nắm lấy tay anh đang đưa khăn giấy, kéo anh vào lòng ôm chặt.
Lần này thật hơn mọi lần trước.
Nước mắt hắn thấm ướt áo anh, nhưng khi mở miệng lại không lộ tiếng khóc, mà khàn, như nói mớ: "Tôi không đếm nổi đây là lần thứ mấy tôi mơ thấy em... nhưng gần đây ít hơn rồi. Tôi sợ mình sẽ quên mất em. May quá, em lại về rồi."
Hạ Nhiễm khựng một thoáng, cứng lưỡi, mím môi khẽ đẩy ra, nhưng hắn như vô cảm, không nhận ra cái đẩy của anh.
Đắm chìm trong mộng đẹp gặp lại, làm sao hắn chịu dễ dàng tỉnh lại? Hắn ước gì được ở mãi trong giấc mơ có Hạ Nhiễm.
"Trữ tiên sinh."
Hắn nghe thấy tiếng Hạ Nhiễm.
"Trữ tiên sinh."
Lần thứ hai.
"Trữ Yến!"
Giọng Hạ Nhiễm nặng thêm. Trữ Yến bừng tỉnh, nhưng vẫn không muốn buông, chỉ như thương lượng, khẽ nói: "Cho tôi ôm em một lát thôi, sẽ không lâu đâu. Tôi biết em còn phải đi. Chỉ một lát thôi."
Ngữ điệu bình thản, không vui mừng, không phấn khởi, như đã trải qua vô số lần trùng phùng; nhưng Hạ Nhiễm lại cảm nhận được một nỗi đau.
Sức Trữ Yến mỗi lúc một chặt, Hạ Nhiễm chịu không nổi, đành dùng lực đẩy ra, ngạc nhiên nhìn hắn: "Anh làm sao vậy?"
Hắn loạng choạng lùi hai bước, mờ mịt nói: "Tôi chỉ muốn ôm em thôi mà."
Hạ Nhiễm nhíu mày sâu hơn: "Vì sao ôm tôi?"
"Vì tôi nhớ em."
Tim Hạ Nhiễm khựng một nhịp, thân thể như rơi vào khoảng không. Anh khó mà tưởng tượng nổi câu đó lại bật ra từ miệng một Trữ Yến tỉnh táo, nhưng rõ ràng lúc này hắn không giống đang tỉnh, mà như mộng du.
Bình luận