Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 14: Gặp lại

Đầu năm, cuối cùng cũng có tin tức. Trữ Yến nhận được một cuộc gọi, chuông reo thật lâu, mãi hắn mới từ trong đoạn ghi âm bừng tỉnh.

Hắn tìm thấy trong chiếc điện thoại cũ kỹ mà Hạ Nhiễm mang theo khi vừa gả vào Trữ gia, có một đoạn ghi âm.

Máy đã quá cũ, âm thanh lúc đứt lúc nối, kèm tiếng điện lưu kéo dài. Vài câu hát chúc mừng sinh nhật lẫn ra, mơ hồ, khựng lại, thấp thoáng nhận ra được giọng hắn, trầm thấp nhưng mang nét trẻ con. Ngay sau đó là giọng trong trẻo của Hạ Nhiễm: "A Yến, sinh nhật vui vẻ."

Trữ Yến không biết thì ra Hạ Nhiễm có thói quen ghi âm. Hắn lại mở album trong máy, phát hiện vài đoạn video mờ nhòe, nhưng không có tiếng. Nhân vật duy nhất trong tất cả các đoạn quay đều là hắn.

Hắn đung đưa trên xích đu, hắn học rửa chén, hắn ngồi dưới đất ghép hình, hắn vụng về tưới hoa.

Màn hình run run, Trữ Yến nghĩ, lúc Hạ Nhiễm quay những đoạn này, nhất định anh đang mỉm cười.

Trong điện thoại của Hạ Nhiễm, hình bóng bản thân anh chỉ lác đác. Những đoạn ghi âm lọt giọng cũng chỉ có vài câu, còn lại đều là ký ức về hắn.

Trữ Yến xem đi xem lại, trong video hắn trông thật ngốc, cái gì cũng cầm không vững, hết khóc lại gọi "vợ ơi".

Đoạn video kết thúc bằng câu nói dịu dàng của Hạ Nhiễm: "Đừng khóc."

Màn hình nứt vỡ lặp đi lặp lại đoạn ghi âm đứt quãng ấy. Như mưa xuân êm dịu, nhưng lại nện vỡ cả trái tim hắn.

*

"Trữ tiên sinh, ngài có nghe không?"

Trữ Yến cúi đầu, để bản ghi chạy vòng lặp. Đúng lúc phát tới câu: "A Yến, sinh nhật vui vẻ." Hắn ngẩn ngơ, tóc rũ xuống che mắt, sợi tóc cọ rát, chỉ chớp mắt vài lần, nước mắt đã trào ra.

Hạ Nhiễm từng nói, hai mươi năm qua chưa có một sinh nhật trọn vẹn. Lúc đó anh đeo tạp dề, thành thạo thái rau, còn hắn đứng cạnh, mày càng lúc càng nhíu chặt. Anh mỉm cười, rửa tay xoa đầu hắn, an ủi: "Có lẽ họ quên thôi."

Trữ Yến xót xa, tức giận đến rơi nước mắt, ôm lấy anh, trán dụi vào bụng anh, lớn tiếng: "Họ không tổ chức cho em thì anh sẽ làm! Anh cho em một sinh nhật khó quên nhất, mua cái bánh sinh nhật to nhất!"

Năm đó, Hạ Nhiễm đã có một sinh nhật khó quên. Nhưng anh vẫn đơn độc. Trữ Yến chẳng mua cái bánh to nào.

Ngày hôm sau, hắn lại đưa cho anh một tờ đơn ly hôn.

*

"Trữ tiên sinh!"

Âm thanh chói gắt xé toạc hồi ức. Trữ Yến giật mình, hơi thở dồn dập, nước mắt mờ nhòe. Đầu dây bên kia nghe thấy tiếng thở gấp, ngừng một lát rồi giọng nhỏ hẳn: "Trữ tiên sinh... ngài nghe không?"

Trữ Yến khép mắt, kìm tiếng thở, tùy tiện lau mặt, giọng khàn: "Tôi nghe. Có tin gì sao?"

"Bên đó nói ở thành phố X thấy một người giống Hạ tiên sinh, nhưng không chắc chắn lắm. Đeo khẩu trang nên khó phân biệt, chỉ thấy đôi mắt rất giống."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...