Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 33: Ngoại truyện: Chốn nhân gian (6)

Chốn nhân gian (6)

_

Để đến được hòn đảo nhỏ đối diện, trước tiên phải băng qua một khu rừng mưa nhiệt đới trải dài vài dặm. Khi vào từ làng, cần phải theo hướng dẫn viên đến đền thờ Ấn Độ để cúng bái. Ngôi đền đã rất cũ kỹ, lá rụng phủ thành một lớp dày, hai tấm thảm dài đặt đối xứng cho tín đồ cầu nguyện cũng đã mờ hoa văn, trên tường có những bức phù điêu gỗ mạ vàng nổi và những bức bích họa màu sắc loang lổ đã bong tróc.

Nặc Bố cẩn thận bước tới, nhẹ nhàng chạm tay vào. Hướng dẫn viên giục cậu đi nhanh lên, Thẩm Vĩ Ninh liếc mắt một cái, hướng dẫn viên liền im lặng.

"Đức tin của má khác với kẻ đây." Nặc Bố nói, "Liều rằng bà ấy có tức cảnh sinh tinh nghĩ đến Allah, có nghĩ đến em khi nhìn những điiều này không?"

Thẩm Vĩ Ninh lắc đầu, nói: "Không cần nhìn cảnh mà sinh tình gì cả, chắc là mỗi đêm bà ấy đều nghĩ đến Nặc Bố."

Thẩm Vĩ Ninh vòng tay ôm lấy vai cậi, dẫn cậu vượt qua một vũng bùn lầy lội dưới chân. Con đường phía trước không dễ đi, những cây dương xỉ xanh non trải dài trên mặt đất, đặt một bước chân xuống tựa như giẫm vào vũng bùn mềm nhũn. Cơn mưa đêm qua đã làm hơi ẩm trong rừng mưa bốc lên, giữa tán rừng tích tụ sương mù trắng nhạt và hơi nước lạnh lẽo.

Thẩm Vĩ Ninh nhíu mày, nói: "Anh bế em qua."

Nặc Bố đặt tay lên vai hắn, cười nói: "Má sẽ mắng em là được nuông chiều sinh hư đấy."

Cậu rất muốn tự mình trải nghiệm một lần, đi con đường bà đã từng đi, ngắm nhìn cảnh sắc mà bà đã từng thấy. Mặc dù đã cách nhau hơn mười năm, nhưng khoảng không này vẫn lặng lẽ ngủ yên như chưa từng bị chia cắt.

Trong rừng mưa, Thẩm Vĩ Ninh vẫn có thể dựa vào ký ức mơ hồ để thay thế hướng dẫn viên, dù sao hắn cũng đã từng đặt chân lên mảnh đất này không dưới hàng chục lần. Nhưng khi họ đi thuyền đến hòn đảo nhỏ, nơi chỉ lớn bằng một chiếc mai rùa này đã hoàn toàn thay đổi.

Lúc này, hướng dẫn viên mới uể oải xuất hiện, liếc nhìn bàn tay của hai người đang nắm chặt lấy nhau, nói: "Năm ngoái đã quy hoạch khu vực này thành điểm du lịch dân gian, rất nhiều ngôi nhà cũ đã bị phá bỏ, nơi các bạn muốn tìm thì chỉ đành xem có duyên hay khônh, tìm được là duyên phận, không tìm được thì là số rồi."

Nặc Bố nói hai người sẽ chia nhau ra tìm, đến lúc đó gọi điện thoại tập hợp lại.

Thẩm Vĩ Ninh nheo mắt, "Gọi điện thoại?"

Nặc Bố nghẹn lời, "Được rồi được rồi, để em bỏ anh ra khỏi danh sách đen..."

Hòn đảo này quá hiện đại, chẳng giống chút nào với ngôi làng chài nhỏ tồi tàn và náo nhiệt mà Thẩm Vĩ Ninh từng kể. Nặc Bố thậm chí còn thấy một khách sạn ba tầng lộng lẫy dát vàng, chim mỏ sừng dạo bước trong sân, giữa đống đá vụn còn có một dòng suối nhân tạo uốn lượn chảy ra. Thật ra cậi cũng không chắc chắn lắm, một bờ biển yên bình, công trình hiện đại dập dìu thế này, sao có thể dung chứa nổi một căn nhà lụp xụp lợp tôn cũ kỹ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...