Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 32: Ngoại truyện: Chốn nhân gian (5)

Chốn nhân gian (5)

_

Rèm cửa phòng ngủ từ sáng đến chiều vẫn chưa kéo ra, che kín mít đến nỗi không cho một tia sáng nào lọt vào.

Thẩm Vĩ Ninh một tay ôm lấy Nặc Bố đang định nằm xuống, ghé qua hôn môi, trong lúc hôn còn hỏi cậu điều gì đó.

Nặc Bố ậm ừ đáp.

Thẩm Vĩ Ninh được đằng chân lên đằng đầu, hạ giọng thì thầm vào tai cậu một câu, Nặc Bố thật sự không chịu nổi sự trơ trẽn của hắn trong những lúc thế này, lập tức đỏ bừng mặt muốn vùi vào chăn trốn. Thẩm Vĩ Ninh giữ chặt vai cậu, cậu giơ chân đá vào bụng Thẩm Vĩ Ninh, kết quả là bị tóm lấy bắp chân lại còn bị cắn mấy phát. Nặc Bố cười đến mức không chịu nổi nữa, muốn né sang bên cạnh nhưng không nhận ra mình đã lăn đến tận mép giường rồi, hai người quấn trong chăn lăn thẳng xuống sàn.

"........"

Thẩm Vĩ Ninh phá lên cười, Nặc Bố vừa xấu hổ vừa tức giận: "Hồi nhỏ anh chưa từng ngã xuống giường à? Có gì buồn cười đâu chứ?"

Thẩm Vĩ Ninh nhướng mày, nói: "Nhưng anh đã hai mươi tư tuổi rồi đấy, em vẫn là con nít hả?"

Nặc Bố trừng mắt không nói gì.

Thẩm Vĩ Ninh từ bộ dang lưu manh trở nên nghiêm túc: "Tuy nhiên cảm ơn em đã nhắc nhở, anh sẽ nghiêm túc kiểm tra thật kỹ căn cước công dân của Nặc Bố · A Nhĩ Tư Lan nhỡ đâu em thực sự chưa lớn."

Nặc Bố nhịn một hồi, cuối cùng vẫn kéo chăn quấn quanh người ra, nói: "Dậy đi đừng nghịch nữa, lát nữa đi tắm."

"Ê, đừng vội." Thẩm Vĩ Ninh vươn tay dài kéo Nặc Bố vừa mới đứng lên lại, hắn dùng mũi cọ cọ vào tai Nặc Bố, nói: "Chưa âu yếm đủ đâu, chạy đi đâu? Anh ngồi khoang phổ thông mười tám tiếng mới tới đây, không cho anh ôm thêm một lúc sao."

Họ nằm trên sàn nhà, căn phòng một loạn như bãi chiến trường, tủ thì ngã, khung tranh trên tường thì rơi, thậm chí ngay cửa phòng ngủ còn có vệt chất lỏng đáng ngờ. Trong năm phút đầu tiên khi Nặc Bố gặp lại Thẩm Vĩ Ninh, cậu thực sự nghĩ hắn đã trúng thuốc gì đó, trong đầu không biết sao lại hiện lên mấy đoạn tình tiết cẩu huyết như "bạn trai bị kẻ xấu hãm hại, kiên cường chịu đựng ham muốn vượt Thái Bình Dương chỉ để tìm vợ"

Thẩm Vĩ Ninh kéo cậu ra khỏi mớ tưởng tượng bay xa ấy, càu nhàu: "Cái máy bay đó nhỏ thật, anh phải dang chân ra mới ngồi được."

"Vậy sao không dùng máy bay riêng của anh?"

"Không kịp xin cấp phép đường bay nữa, may mắn lắm mới giành được một vé chuyến bay đêm."

"Cực cho anh rồi."

Thẩm Vĩ Ninh ừ một tiếng, đột nhiên lấy tay che mắt Nặc Bố lại rồi móc một vật từ trong áo khoác ra, nhét vào tay cậu.

"Cái gì vậy?" Nặc Bố sờ thấy một chiếc hộp cứng, bề mặt có chữ dập nổi mạ vàng. Cậu mở mắt ra, Thẩm Vĩ Ninh cười nói: "Trung thu nhớ ăn bánh trung thu nha." Rồi bổ sung, "Bản duy nhất trên thế giới đó.”

Nặc Bố đối mặt với hắn, ánh mắt Thẩm Vĩ Ninh lướt qua lại giữa môi và mắt cậu.

Nặc Bố biết hắn lại đang đòi hôn, nhịn cười nhắm mắt lại, quả nhiên đôi môi cảm nhận được sự mềm mại ấm áp. Nụ hôn này rất dài, họ tựa sát vào nhau, vừa tách ra một chút, sau khi chạm mắt là lại dính chặt vào nhau. Nặc Bố cảm thấy dễ chịu vô cùng, cậu thích sự thân mật như vậy nhất, khiến cậu có cảm giác như đang ngâm mình trong suối nước nóng, đầu óc mơ màng, thân thể nhẹ bẫng. Thẩm Vĩ Ninh hơi tách ra, định nói gì đó thì Nặc Bố khẽ nói: "Lại nữa đi."

Thẩm Vĩ Ninh trêu cậu: "Lại cái gì cơ?"

"...Hôn ấy."

_

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...