Chap 9: Dập lửa
Dập lửa
_
Khang Thành đổ một ngụm rượu vào miệng Tiểu Uyên. Chân Tiểu Uyên cứ luôn dùng mặt trong đùi vào eo anh ta, tiếng rên rỉ khiến phía dưới cậu ta cương cứng khó chịu.
"Em yêu, bây giờ cho phép em dùng tay tự xử lý trước. Lát nữa sẽ có người khác thương em." Khang Thành vỗ vỗ mặt Tiểu Uyên.
Nhưng Tiểu Uyên đột nhiên đứng im, ngây người nhìn phía sau Khang Thành.
Khang Thành ngoái đầu lại, không biết cửa đã mở từ lúc nào, Thẩm Vĩ Ninh hai tay đút túi đang đứng ở lối vào.
"Đến nhanh thế." Khang Thành lập tức cười tươi, bước tới vỗ vai Thẩm Vĩ Ninh, "Tiểu Uyên ở kia, đợi anh lâu lắm rồi. Nặc Bố thế nào? Ấy, nhưng dù kỹ thuật có kém cũng không sao, nhìn khuôn mặt cậu ấy thì tôi kiểu gì cũng được."
Khang Thành nhìn đồng hồ, đã một giờ rồi. Anh ta tùy tiện dặn dò vài câu rồi định rời đi.
Thẩm Vĩ Ninh đưa tay kéo anh ta lại.
"Thuốc giải."
Khang Thành quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu. "Anh đang nói gì vậy? Anh tìm tôi lấy thuốc gì, tôi đâu có hạ độc."
Thẩm Vĩ Ninh lắc đầu, nói: "Cậu tự hiểu."
Lúc này Khang Thành mới nhận ra, áp suất quanh người Thẩm Vĩ Ninh thấp hơn bình thường một cách đáng sợ.
"Anh làm sao thế? Thẩm thiếu gia nổi nóng với tôi à, lạ thật nha." Khang Thành vẫn chẳng hề đứng đắn chút nào, vùng khỏi tay Thẩm Vĩ Ninh rồi dựa vào tường. "Anh đừng nói là anh không biết lần này đến núi tuyết để làm gì nhé."
Thẩm Vĩ Ninh cau mày nhìn anh ta.
"Đổi vợ đó? Anh không biết sao?" Khang Thành trợn tròn mắt một cách khoa trương, "Không thể nào, Thẩm Ngũ, đến chuyện bọn tôi bình thường chơi gì anh cũng không biết, anh trong sáng đến vậy luôn hả?"
Thẩm Vĩ Ninh không thèm đôi co với anh ta. Hắn vươn một tay ra, rõ ràng là muốn đòi đồ từ Khang Thành, nhưng ánh mắt lại như nhìn rác rưởi.
"Thuốc giải," Hắn nói.
Khang Thành cười khẩy, "Anh nghĩ tôi sẽ dùng thủ đoạn hạ đẳng như vậy sao?"
Cơ hàm của Thẩm Vĩ Ninh căng lên, hắn cởi áo vest ném xuống đất rồi giật cả khuy măng sét.
"Thẩm Ngũ, quan hệ giữa hai nhà chúng ta thế này, anh không cần phải giở thói trẻ con với tôi đâu."
Thẩm Vĩ Ninh gật đầu, nói: "Hợp lý." Sau đó hắn ngoắc tay gọi Khang Thành lại.
Khang Thành vừa tiến tới thì má trái lập tức ăn ngay một cú đấm.
"Áaa!" Tiểu Uyên hét lên chói tai, co rúm lại rúc vào góc giường.
"Mẹ nó! Mày bị điên à!" Khang Thành nghiêng đầu nhổ ra một ngụm máu, rồi vung tay đấm trả lại.
Thẩm Vĩ Ninh cúi người né tránh rồi trở tay nắm lấy khuỷu tay Khang Thành bằng tay kia, trực tiếp đá vào đầu gối. Khang Thành lập tức quỵ xuống đất, nhưng anh ta rất nhanh lăn một vòng đứng dậy. Thẩm Vĩ Ninh không đợi anh ta ổn định lại bước chân, gần như ngay lập tức cú đấm tiếp theo đã đuổi tới. Khang Thành chỉ còn cách né trái né phải, cuối cùng phát hiện lực phát động từ khớp vai trái của Thẩm Vĩ Ninh có vấn đề, anh ta lập tức gồng mình chịu đựng cú đấm của Thẩm Vĩ Ninh, tay còn lại chém thằng vào vai trái hắn.
Bình luận