Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: Xung đột

Xung đột

_

Nặc Bố trượt đến nửa đường thì tìm một cửa phụ rồi lẻn ra ngoài. Cậu muốn tìm người đó, muốn học hỏi kỹ thuật trượt tuyết. Vừa nãy tim cậu còn chưa ổn định lại, người mặc trang phục trắng kia đã biến mất trong màn sương tuyết.

Bây giờ khu vực này thực sự không có mấy người, trời đã gần tối, trên sườn tuyết chỉ còn lác đác vài vệt trượt, nói gì đến đại sảnh nối với cửa phụ này.

Trên sàn có dấu chân ướt không rõ ràng lắm, nhưng chỉ vài bước rồi nhanh chóng mất dấu. Phía trước có một dãy phòng xếp hình vòng cung, Nặc Bố tùy tiện chọn đại một phòng.

Cậu gõ cửa vài cái.

"Có ai ở trong không?"

Không có tiếng trả lời.

Nặc Bố vặn tay nắm, đẩy cửa ra. Bên trong có một cô gái đang quay lưng về phía cậu thay quần áo.

"Xin lỗi!" Nặc Bố đóng sập cửa lại ngay lập tức.

Chẳng bao lâu sau, cánh cửa mở ra từ bên trong. Cô gái xõa tóc, chỉ mặc đồ lót, lười biếng tựa vào khung cửa. "Tìm tôi có việc gì?" Rồi cô lại đánh giá cậu một lượt từ trên xuống dưới, "Chẳng trách Khang Thành thích cậu, hẳn là anh ta không có bạn chơi nào kiểu như cậu. Đi thôi, chắc anh ta đang tìm tôi rồi, cậu đi cùng tôi qua đó luôn đi."

Nặc Bố mù tịt. "Cô đang nói gì vậy... có phải nhận nhầm người rồi không?"

Cô gái vén tóc nhưng không trả lời trực tiếp. Cô cười nói: "Đợi tôi thay đồ cái đã."

Trên đường đi, cô gái tự giới thiệu mình tên là Dung Dung, đi cùng Khang Thành đến chơi. Lần này Khang Thành dẫn theo vài người tình, còn nói muốn giới thiệu cho họ một cậu em trai nhỏ.

Nặc Bố đại khái đã hiểu, Khang Thành đang quản lý hậu cung của mình đây mà...

Dung Dung kéo cửa lớn, ra hiệu cho Nặc Bố đi ra trước. Bên ngoài là thang cuốn dẫb lên theo sườn dốc tuyết. Dung Dung mặc chiếc áo khoác lông chồn dày cộm và váy da ngắn ôm sát, chẳng biết trên ngọn núi tuyết lạnh giá thế này cô ta có lạnh hay không.

Nặc Bố cởi áo khoác trượt tuyết của mình ra, "Cô có muốn quấn tạm không?"

Mắt Dung Dung kẻ đường eyeliner rất dài, cô nhẹ nhàng liếc cậu một cái. "Phiền cậu cứ tự mặc lấy đi, tôi chịu lạnh tốt hơn mấy người các cậu nhiều."

Khách sạn được xây dựng ở khu vực đỉnh bằng cao nhất, với hình dáng tựa như một lâu đài cổ. Trong ánh hoàng hôn của buổi chiều tà, khi mặt trời dần khuất sau ngọn núi, ánh đèn lộng lẫy nơi ấy rực rỡ như một mặt trời khác. Đối diện cửa chính là một quảng trường đầy ắp xe cộ. Những người giữ xe mặc áo đuôi tôm đen, đeo găng tay trắng, bận rộn nhưng có trật tự di chuyển giữa các xe, đang hối hả phủ bạt chắn tuyết lên xe.

"Tối nay sẽ có bão tuyết à?" Nặc Bố ngẩng đầu lên, đúng lúc một bông tuyết rơi xuống giữa hai chân mày cậu, vừa chạm vào làn da 37 độ là lập tức tan chảy, chỉ để lại một vệt nước nhỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...