Chap 7: Trở về với hoang dã
Trở về với hoang dã
_
Tim Nặc Bố run lên, chẳng lẽ Thẩm Vĩ Ninh định làm chuyện đó ngay trên xe sao.
Phải đánh nhanh rút gọn thôi! Nặc Bố liều mạng, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vĩ Ninh.
"Thôi được, tôi nói nghiêm túc đây. Ngũ gia...."
"Tôi đang nghe đây," Thẩm Vĩ Ninh khẽ nói.
Phải nói là, Thẩm Vĩ Ninh thực sự biết rất rõ bản thân vô cùng đẹp trai, hơn nữa còn rất biết cách tận dụng đôi mắt phượng đong đầy tình ý kia. Chỉ là phần lớn thời gian, hắn đều giữ vẻ mặt lạnh như tiền. Đây hẳn là lần đầu tiên Nặc Bố thấy hắn có cảm xúc mãnh liệt đến vậy.
"Nếu hôm nay anh muốn làm... làm tình ấy."
Lồng ngực Nặc Bố bị đè nén, Thẩm Vĩ Ninh quá gần cậu, gần đến mức như cướp đi oxy của cậu. Đối phương cứ lượn lờ bên môi cậu nhưng mãi vẫn không hôn xuống.
"Rồi sao nữa?"
"...Anh có thể, tìm người khác được không?"
Nặc Bố thề, ngay khoảnh khắc đó cậu cảm giác Thẩm Vĩ Ninh đã ngừng thở.
_____
Bầu trời trên núi tuyết trong xanh lấp lánh, như một chiếc nâp vung úp vừa khít lên đỉnh núi.
Không khí cao nguyên lạnh giá mà trong lành. Nặc Bố vừa xuống xe liền hít một hơi thật sâu, cảm giác nhue bản thân sắp bay bổng lên không trung ngay lập tức.
"Nặc Bố!"
Vai trái Nặc Bố bị vỗ một cái, cậu quay lại thì chẳng thấy ai. Khang Thành từ bên phải thò đầu ra, "Trên đường thế nào? Ngủ có ngon không, lúc mới khởi hành trông cậu cứ như chưa tỉnh ngủ ấy."
Nụ cười của Khang Thành vẫn không thay đổi, dường như đã quên bẵng sự việc khó chịu cách đây không lâu.
Anh ta nói với Thẩm Vĩ Ninh vừa bước xuống xe, "Tôi đưa Nặc Bố đi làm quen với sân trượt tuyết trước nhé."
Thẩm Vĩ Ninh đeo kính râm, Nặc Bố không nhìn thấy ánh mắt hắn, không thể dò xét cảm xúc của hắn, nhưng... chỉ nghĩ cũng biết chắc là không vui vẻ gì.
Thẩm Vĩ Ninh lạnh lùng nhả ra hai chữ: "Tùy cậu."
"Ah ha," Khang Thành cười nói, "Giờ thì không che chở nữa à? Tốt quá, Nặc Bố, đi với anh thôi."
Lúc đầu Nặc Bố còn chột dạ, dù sao cậu cũng đã cầm tiền của Thẩm Vĩ Ninh, có tiền thì làm việc là lẽ đương nhiên, cậu cũng là người biết lẽ phải. Nhưng trớ trêu thay hôm nay lại đúng vào ngày chay giới, kiêng rượu kiêng thuốc kiêng thịt, cấm dục cấm sắc cấm sát sinh, thật là không may.
Sau đó, khi Nặc Bố chơi hăng say trên sân trượt tuyết, cậu cũng đã sớm quẳng chuyện này ra sau đầu luôn rồi.
Khang Thành đưa cậu vào một đại sảnh được trang trí bằng đá cẩm thạch đen trắng, chỉ về phía căn phòng bên trái có biểu tượng "♂".
"Thay quần áo ở đó. Ván trượt tuyết và đồ bảo hộ thì lát nữa tôi sẽ đưa cho cậu sau."
Khang Thành mở cửa giúp cậu, bên trong lạnh lẽo vắng tanh không một bóng người.
Bình luận