Chap 6: Tranh hùng
Tranh hùng
_
Phải nói rằng, đây là lần đầu tiên trong 19 năm Nặc Bố được đi máy bay.
Trước đây, từ Khố Nhĩ Lặc đến Giang Tân⁽¹⁾, quãng đường 3400 km, đó là lần đầu tiên Nặc Bố ý thức được sự xa xôi về mặt không gian.
Trên chuyến tàu hỏa màu xanh lá cây có rất nhiều người và cũng có nhiều gia súc. Hệ thống kiểm tra an ninh thời đó vẫn chưa hoàn thiện, thậm chí có người còn có thể trèo từ phía bên kia đường ray vào mà không cần mua vé. Trên tàu lẫn lộn đủ thứ mùi, mùi mồ hôi là nhẹ nhất, một rổ gà con vàng khè, một bao tải gà mái già và cả những chú cừu non mà các bà các cô giấu trong ngực áo, những mùi này hòa quyện lại như một nồi lẩu thập cẩm, gần như có thể làm tê liệt vị giác của con người.
Suốt chặng đường từ Tây Bắc dần đi sâu vào trung tâm Trung Nguyên, những gương mặt xung quanh dần trở nên mơ hồ xa lạ, không còn là những khuôn mặt Tân Cương với sống mũi cao, mắt sâu mà Nặc Bố quen thuộc nữa.
Khi đó Nặc Bố mới mười tuổi, muốn nhìn ai cũng phải ngẩng đầu lên, cũng không thạo tiếng Hán cho lắm, muốn tìm tiếp viên phải ra hiệu bằng tay, mới nói được vài câu là đỏ mặt tía tai.
Chú Ba Nhĩ Cáp mua cho cậu vé đứng, bốn mươi tám giờ đồng hồ lắc lư, suốt chặng đường xóc nảy, người trên tàu kẻ lên người xuống mang theo túi lớn túi nhỏ, nhưng Nặc Bố gần như không bao giờ tranh được chỗ trống nào.
Hành lang toa tàu ban đêm hoàn toàn không thể đặt chân xuống được, khắp nơi đều có người mua không được vé ngồi nên nằm ngủ la liệt. Khi đó cậu còn nhớ mình có thể dựa vào thân hình nhỏ bé mà chui xuống gầm ghế ngủ, chỉ là nhất định phải co chân lại, bằng không chỉ vài phút sau là sẽ bị người ta giẫm lên.
Nặc Bố bị ai đó đẩy một cái, giật mình thoát khỏi dòng hồi ức.
Trước mắt cậu là một người đàn ông lạ mặt tóc trắng, đẹp đến mức có chút nữ tính.
Lúc mười một giờ đêm, Nặc Bố đang lim dim thì bị chú Thường gọi dậy, chưa kịp mở mắt đã ngồi xe hai tiếng đồng hồ rồi được đưa lên chiếc máy bay này, bây giờ đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
"Thưa ngài..." Nặc Bố dụi dụi mắt, "Có chuyện gì sao?"
Người đó cười nói: "Cứ gọi tôi là Khang Thành là được. Lần này cậu đi cùng ai thế? Trông cậu có vẻ lạ mặt, chắc trước đây chưa từng đến bao giờ phải không?"
"Đúng vậy, đây là lần đầu tôi đến." Nặc Bố đứng dậy, đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy người mà cậu quen thuộc. "Tôi đi cùng Ngũ gia, nhưng hình như không thấy ngài ấy đâu." Nặc Bố móc điện thoại ra rồi lại sững người, cậu hoàn toàn không có thông tin liên lạc của người ta.
"À Thẩm Ngũ đấy à, đúng vậy, người này tùy hứng lắm, hay làm mấy chuyện thất hẹn đột xuất thế này. Tôi thấy hôm nay hắn cũng sẽ không đến đâu, hay là cậu ngồi cùng tôi nhé, lần này có mấy chục người đi lận, lát nữa tôi sẽ giới thiệu cậu với mọi người."
Khang Thành vừa nói vừa khoác vai cậu, kéo người về phía đầu khoang máy bay.
"Ơ, nhưng mà... chú Thường nói Ngũ gia sẽ đến muộn một chút, chắc ngài ấy sẽ không thất hẹn đâu..." Nặc Bố còn chưa nói được mấy câu đã bị Khang Thành lấn át.
Bình luận