Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 4: Mài vuốt

Mài vuốt

_

Tuyết ngừng rơi, trời quang mây tạnh, hôm nay là một ngày đẹp trời.

Ngũ gia pha một ly cà phê, trên người vẫn khoác áo choàng tắm, chưa thay quần áo. Hắn ngẩng đầu liếc nhìn bầu trời, trên đó là những đám mây ti móc câu chiếm gần hết bầu trời, cuồn cuộn kéo tới từ phương Đông xa xăm và vẫn đang có xu thế áp sát về phía này.

Song song với tầm mắt hắn là những cánh rừng lá kim xanh ngắt trải dài, theo đường vân thân cây mà dần dần di chuyển xuống là lớp tuyết bị sóc giẫm tan ra để lộ đất nâu ẩm ướt, là cánh cổng mà đêm qua hắn đã lái xe tông sập và...

Một người đang nằm sải tay sải chân trên thảm cỏ.

Nặc Bố vừa vặn đối mắt với Ngũ gia, cậu lớn tiếng gọi: "Ngũ gia, mau xuống đây đi! Bây giờ tuyết vẫn còn mới, mềm lắm, xốp lắm!" Nói rồi như sợ Ngũ gia không tin, Nặc Bố thoắt cái bò dậy từ mặt đất, mắt liên tục tìm kiếm rồi nhanh chống vo tròn một quả cầu tuyết lớn, cười ha ha nói: "Đón lấy!"

Quả cầu tuyết như cuộn lửa bao bọc bởi ánh sáng, những hạt tuyết nhỏ không ngừng bị văng ra nhưng rồi lại không ngừng va chạm và bám dính những bông tuyết mới, vút--

Đó là một viên đạn bay tới với tốc độ siêu thanh.

Quả cầu tuyết vỡ tan tành trước khi kịp chạm vào hắn, những bông tuyết tung bay vương vãi khắp người Ngũ gia.

Nặc Bố không nhịn được nhảy tưng tưng vài cái, lớn tiếng hỏi: "Thế nào, tuyết này có phải rất mới không!"

"......."

Ngũ gia không trả lời, đứng ngược sáng khiến Nặc Bố không nhìn rõ mặt. Nhưng Nặc Bố chẳng bận tâm nhiều, cậu thật sự hiếm khi thấy những bông tuyết xốp và tươi mới như vậy. Có lẽ là vì ký ức sâu sắc thuở nhỏ ở thảo nguyên quá thiếu nước nên Nặc Bố lại hào hứng chạy đến phía Đông bãi cỏ, chỗ ấy tuyết còn chưa bị giẫm lên, vừa dày vừa xốp, hệt như lớp lông tơ mới mọc trên thân cừu trắng vậy.

Nặc Bố chạy vào bếp, lấy ra một củ cà rốt cắt vài lát, tay cầm hai miếng cà rốt góc cạnh cùng với hai củ hành tây. Cậu lại vội vàng lao ra ngoài, phanh gấp trước đống tuyết, miệng thở hổn hển, luồng khí trắng phả vào người tuyết, bay lên không trung rồi bốc lên đến tận tầng mây.

Cậu gắn mắt cho người tuyết, hai bên trái phải còn làm thêm hai búi tóc nhỏ.

Mặt trời xuyên qua rừng lá kim chiếu tới, rọi xuống má tóc của Nặc Bố nhuộm thành sắc vàng óng, gió thổi qua khiến những sợi tóc đung đưa, ánh nắng dường như cũng nhảy nhót nhẹ nhàng trên mái tóc cậu. Có lẽ bị lây nhiễm bởi tâm trạng vui vẻ này, Nặc Bố cũng khe khẽ ngân nga một bài hát.

"Nếu cậu là khủng long to, tớ là chú ếch nhỏ, chẳng ai chê ai đâu, làm bạn với nhau nha, làm bạn với nhau nha…”

Sau lưng vang lên giọng nói của Ngũ gia, "Em đang làm gì thế?"

Nặc Bố nghiêng người sang một bên, trịnh trọng cúi mình làm động tác chào kiểu quý ông, "Đang tạo ra tiểu thư người tuyết của tôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...