Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 3: Lần gặp thứ 1.5

Lần gặp thứ 1.5

_

Căn nhà này rất lớn, thậm chí bên trong còn lắp đặt thang máy nhưng phần lớn thời gian chỉ có một mình Nặc Bố.

Nơi đây từng có người phụ nữ tóc vàng mà Nặc Bố nhầm là má, từng có ông lão đeo kính bắt cậu ký vào "hợp đồng bán thân", sau đó còn có một chú Thường tự xưng là quản gia.

Chỉ duy nhất cái tên "Ngũ gia" được mọi người nhắc đến thì mãi chẳng thấy đâu.

Nặc Bố cầm muỗng, thỉnh thoảng khuấy bát cháo. Tiếng muỗng va vào thành bát trắng như sứ cốt vang lên leng keng. Trong cháo có táo tàu, cậu không thích.

Bát có lẽ làm bằng ngọc trắng, cậu không rành đồ nhưng viền bát được dát một lớp vàng mỏng, chắc hẳn cũng khá đắt tiền.

Chú Thường đi lại không tiếng động, mỗi khi ăn tối luôn bật một đĩa nhạc than. Mỗi lần tiếng nhạc từ chiếc loa kèn bằng đồng thau vọng ra đều khiến Nặc Bố giật mình không ít lần. Nhưng dần dần cậu cũng quen.

"Thường... lão tiên sinh," Nặc Bố gọi chú Thường lại, "ông biết khi nào hắn sẽ đến không?"

Chú thường nghe vậy quay đầu nhìn cậu, ánh mắt hiền từ, "Cậu nói ai?"

"......" Nặc Bố im lặng một lúc lâu, rồi uể oải nói, "Hắn."

Chú Thường nghe xong liền cười nói: "Ngũ gia có sắp xếp của ngài ấy, cậu không cần bận tâm."

Ông chậm rãi di chuyển bước chân trong đại sảnh tầng một rộng lớn, dưới tiếng đàn piano vanh vọng.

"Những gì Ngũ gia đã hứa với cậu sẽ không thiếu cái nào. Điều duy nhất Ngũ gia thiếu là thời gian, ngoài ra nếu cậu dỗ ngài ấy vui vẻ, thì sẽ muốn gì có nấy."

Khi ấy Nặc Bố nghĩ Ngũ gia là một ông chủ lớn làm ăn phát đạt trên thương trường.

Nếu là bình thường, với cái tính tò mò bẩm sinh và năng lượng tràn đầy khắp người như Nặc Bố, thì ở trong căn nhà này một giờ cũng đã thấy ngứa ngáy không chịu nổi. Nhưng kể từ khi kết liễu người đàn ông mũ rộng vành, cậu trở nên lười biếng cả ngày, thậm chí không bước chân ra khỏi cửa lớn.

Cậu vốn tưởng ít nhất phải đến khi mùa đông kết thúc mới có thể gặp được Ngũ gia, nào ngờ ngày gặp mặt lại đến nhanh hơn cậu tưởng.

Đêm đó tuyết rơi dày đặc, bãi cỏ trước cửa phủ một lớp tuyết trắng xóa, từng bông tuyết theo gió bay lả tả dưới cột đèn.

Nặc Bố cẩn thận khóa chặt cổng lớn, dẫm cho tuyết trên đường lát đá rắn lại. Khi làm tất cả những việc này cậu vẫn chỉ mặc chiếc áo khoác gió đầu thu, không tìm thấy khăn quàng nên lấy đại một chiếc quần quấn quanh cổ.

Nặc Bố chạy trở lại nhà, mà thực ra nhiệt độ bên trong và bên ngoài căn nhà không chênh lệch là bao. Hôm nay bão tuyết lớn, tuyết dày đã làm hỏng đường dây cao thế, mất điện suốt cả ngày rồi. Không bật được điều hòa cũng không có đèn, lại thêm can nhà rộng lớn thênh thang khiến Nặc Bố cảm thấy như mình đang ở một đêm nào đó trên thảo nguyên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...