Chap 27: Bắt đầu lại (2)
Bắt đầu lại (2)
_
Gia Nhĩ Nỗ Nhĩ múc một tô mì xào lớn cho Ba Nhĩ Cáp, coi như cảm ơn vợ chồng ông đã vất vả giúp gia đình anh ta dọn dẹp đồ đạc. Khi Ba Nhĩ Cáp đẩy cánh cửa gỗ nhà hàng xóm, chờ vợ bước vào dưới tán ô thì cơn mưa cuối cùng cũng dần nhỏ hạt, lêu trại trú đông cách đó mấy trăm mét rốt cuộc cũng tắt đèn. Trên thảo nguyên tối om như hũ nút, chỉ có ánh trăng tròn vằng vặc như một con mắt ngọc mở to.
Sắp đến rằm rồi, rằm tháng Giêng cuối cùng trước tiết Lập Xuân chính là sinh nhật của Nặc Bố. Đứa trẻ này được sinh ra vào đúng đêm trăng tròn.
Ba Nhĩ Cáp và vợ thì thầm bàn bạc xem nên tặng quà gì cho Nặc Bố. Hình như cái gì cậu cũng thích, khắp người tràn đầy tình cảm không bao giờ dùng cạn. “Tặng nó một hộp thuốc lá đi!” Ba Nhĩ Cáp hăng hái nói, lập tức bị thím vỗ cho một cái. Hai người về đến cửa nhà, Ba Nhĩ Cáp lấy chìa khóa ra mở cửa, nhưng lại phát hiện cánh cửa như thể bị ai đó dùng khúc gỗ công thành thời xưa đâm sầm vào, bản lề treo lủng lẳng trên hai bên tường nom như chiếc lá vàng úa sắp lìa cành.
Họ không bật đèn điện mà thắp một ngọn đèn dầu. Ngọn lửa vừa "bùng" một tiếng cháy lên thì tấm rèm trong phòng đã bị vén ra. Người bạn của Nặc Bố chào hỏi họ. Thím mời hắn và Nặc Bố cùng ăn chút mì xào nhưng hắn từ chối, nói rằng Nặc Bố bị bệnh rồi, cảm thấy không khỏe lắm nên đã đi ngủ trước rồi.
“Hôm gặp sói dầm mưa mấy tiếng đồng hồ cũng có bị bệnh đâu…” Thím rất lo lắng, “Hay là ăn nhầm gì rồi?”
Ba Nhĩ Cáp là người thực tế, trực tiếp bưng đèn dầu định đi vào trong xem. Thẩm Vĩ Ninh chắn trước mặt ông, “Chú à, thật sự không sao đâu ạ, Nặc Bố ngủ một giấc là khỏe lại thôi, trước đây cũng từng như vậy rồi, em ấy sẽ không--”
Ba Nhĩ Cáp không hiểu tại sao hắn cứ cản trở mãi, thứ tiếng Duy Ngo Nhĩ ngượng nghịu và cứng nhắc phát ra từ miệng hắn như ruồi nhặng bay loạn trong tai khiến ông phát cáu, “Cậu quen nó bao được lâu? Là cậu hiểu cháu tôi, hay tôi hiểu cháu tôi?”
“Ừm… đương nhiên là chú.” Thẩm Vĩ Ninh ngoan ngoãn nhường đường. Đây là lần đầu tiên hắn bị người khác mắng như vậy, lúc này cũng chỉ biết sờ mũi coi như không có chuyện gì xảy ra.
Ánh sáng trong phòng mờ mịt mà trong nhà lại không có cửa sổ, Ba Nhĩ Cáp nheo mắt nhìn hồi lâu vẫn chẳng phát hiện ra có điều gì bất thường. Nặc Bố nằm nghiêng trên giường rất an ổn, một bàn tay đặt dưới má, má thịt vì vậy bị đè ép thành phúng phính, trông có vẻ sẽ rất mềm mại nếu nắn thử. Thật ra cậu đã qua cái tuổi mà "người lớn hễ thấy là muốn vươn tay lên sờ mặt một cái, vỗ đầu hỏi thăm thi cuối kỳ thế nào rồi". Diện mạo cũng dần thoát khỏi vẻ dễ thương na ná nhau của bọn trẻ con, ngũ quan dần trở nên lập thể và linh động, dùng từ tuấn tú xinh đẹp để hình dung cũng không quá. Sao dáng vẻ lúc ngủ lại khác biệt với bình thường như vậy nhỉ.
“Chú, Nặc Bố thật sự không có gì đáng ngại đâu.” Thẩm Vĩ Ninh bước tới, mượn lúc nói chuyện lén phóng tầm mắt qua vai Ba Nhĩ Cáp nhìn người đang nằm trên giường, đảm bảo chăn vẫn che kín từ cằm Nặc Bố trở xuống.
Bình luận