Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 26: Vẻ hung ác

Vẻ hung ác

_

Củi khô phát ra tiếng lách tách, Nặc Bố và Thẩm Vĩ Ninh ngồi quanh đó sưởi ấm, hai người ngồi đối diện nhau, giữ khoảng cách. Lâu ngày không gặp nhau thì luôn có chút xa cách ngại ngùng.

Vừa rồi Thẩm Vĩ Ninh đã thật sự phát điên một trận, nhưng một khi tỉnh táo trở lại, đối mặt với Nặc Bố đang thút thít khóc, hắn vẫn không biết phải làm sao. Nặc Bố thò tay vào túi Thẩm Vĩ Ninh mò mẫm, bên trong trống rỗng không có gì, thế là cậu đành kéo tay áo Thẩm Vĩ Ninh lên để lau nước mắt.

Thẩm Vĩ Ninh muốn cười, nhưng nhìn thấy những tia máu trong mắt cậu do khóc thì nụ cười liền tắt. Hắn nhớ rất rõ, trước đây khi Nặc Bố khóc là hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào. Bây giờ rời xa hắn một năm, Nặc Bố lại không còn che giấu nữa, ngược lại sự tủi thân, đau khổ đều viết hết lên mặt, sợ rằng hắn không thấy, sợ rằng hắn không dỗ. Có vẻ cậu thật sự sống rất ổn, Thẩm Vĩ Ninh nghĩ.

Sau khi hôn xong, hai người hiếm khi lâm vào tình huống gượng gạo như thế. Khoảng cách quá gần, cả hai đều thở dốc, không giữ khoảng cách thì chỉ sợ sẽ vượt quá giới hạn.

"Anh không sợ chú em nhìn thấy sao?" gần như mỗi cậu của Nặc Bố đều giẫm vào vùng cấm của Thẩm Vĩ Ninh, cậu nói: "Giữ khoảng cách chút đi."

Nặc Bố thực sự nghĩ đây là một câu nói hết sức bình thường, nhưng khi lọt vào tai Thẩm Vĩ Ninh lại giống như bị máy xay thịt nghiền nát, hoàn toàn biến dạng.

"...Được, được." Thẩm Vĩ Ninh liếm liếm răng hàm. "Được thôi."

Nặc Bố dựng một cái bếp tạm thời, thêm củi khô vào, dùng kẹp gạt những cục than củi chưa cháy hết sang một bên. Trong phòng chỉ có chút động tĩnh ấy, con mèo lông vằn từ trên giường bò dậy, lười biếng ngáp một cái, trong nhà cuối cùng cũng có thêm chút âm thanh khác.

Nặc Bố chuyên tâm nhìn ngọn lửa, Thẩm Vĩ Ninh lại chuyên tâm nhìn cậu. Thỉnh thoảng Nặc Bố lại gắp một cục than củi đang cháy đặt về phía hắn.

Hắn nói: "Không cần thêm lửa về phía anh đâu."

Nặc Bố không để ý, "Bây giờ anh không sưởi ấm một chút, buổi tối chắc chắn không chịu nổi đâu."

"Vậy còn em?"

“Anh nghĩ em sống trên thảo nguyên bấy lâu nay là vô ích ư…” Nặc Bố lẩm bẩm, “Anh coi thường em rồi đó.”

Thẩm Vĩ Ninh đột nhiên đứng dậy, Nặc Bố ngẩng đầu lên nhìn hắn. Thẩm Vĩ Ninh không để ý đến ánh mắt cảnh giác của cậu, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Ngồi cùng nhau là được rồi mà…” Thẩm Vĩ Ninh thấy phiền phức, “Cần gì phải phức tạp như vậy?”

Lửa bùng cháy được một lúc rồi lại lụi tắt. Củi khô đã cháy hết, Nặc Bố định ra ngoài lấy thêm củi dự trữ. Thẩm Vĩ Ninh nắm lấy cổ tay cậu, nói: “Bây giờ em đốt hết củi rồi, những ngày sắp tới còn dài như vậy phải sống thế nào đây?”

“Bọn em tự có cách của mình.” Nặc Bố muốn nhanh chống ra ngoài nhưng phát hiện tay Thẩm Vĩ Ninh càng siết chặt hơn.

“Đừng lãng phí, nghĩ cách khác để giữ ấm đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...