Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 25: Ở riêng

Ở riêng

_

Ba Nhĩ Cáp đội mưa chạy vè, vừa vào cửa đã vội vã cởi áo khoác, tháo mũ, miệng thở hồng hộc. "Ôi trời! Cơn mưa này to quá! Cả người ta đều đang mang theo mưa đây này" Ông rũ sạch nước mưa, lúc này mới phát hiện ra không ai để ý đến mình.

Nhìn kỹ lại, ba người đang yên lặng ngồi bên bàn, bầu không khí trở nên khó xử lạ thường. Sao lại có ba người? Ba Nhĩ Cáp nhìn kỹ thêm lần nữa, không biết từ lúc nào trong nhà lại có thêm một người lạ!

Người đó đứng dậy, dáng người cao lớn, Ba Nhĩ Cáp phải ngẩng đầu nhìn hắn. Đối phương không có nhiều biểu cảm, nhưng thái độ lại rất thành khẩn và lễ phép, khi nói chuyện với Ba Nhĩ Cáp còn hơi cúi người. "Chào chú, cháu là bạn của Nặc Bố." Tiếng Duy Ngô Nhĩ của hắn còn trúc trắc, nhưng vẫn có thể hiểu được.

"Ồ... Ồ." Ba Nhĩ Cáp bắt tay hắn, nhìn sang Nặc Bố, Nặc Bố dùng một tay che mặt. "Tốt quá, từ nơi khác đến à?"

"Vâng, cháu đặc biệt đến thăm Nặc Bố, cả chú và thím nữa." Hắn đột nhiên cười một cái, nhấn mạnh giọng, cuối câu nói mang theo một thứ cảm xúc mà Ba Nhĩ Cáp không thể đoán được. "Thăm Nặc Bố, đã rất lâu rồi cháu không gặp cậu ấy."

"Vậy tốt quá, hai đứa nói chuyện đi!" Ba Nhĩ Cáp hài lòng gật đầu, "Chú thấy Nặc Bố cũng cần có người nói chuyện rồi đấy, ngày nào cũng quanh quẩn với lão già như chú, nó cũng chán."

Nặc Bố nghe thế thì định phản bác nhưng không hiểu sao lại thôi, quay đầu đi tiếp tục dùng tay che mặt. Ba Nhĩ Cáp gọi vợ mình, nói: "Ngày mai Gia Nhĩ Nỗ Nhĩ chuyển nhà rồi, chúng ta sang giúp dọn dẹp một chút. Trời mưa thế này, xem chừng chưa tạnh được đâu.”

Nặc Bố lập tức đứng dậy, "Con cũng đi."

"Con đi làm gì," Ba Nhĩ Cáp không vui, "Ở lại trò chuyện với bạn con đi. Người ta lặn lội xa xôi đến vậy mà."

Ba Nhĩ Cáp và thím mặc áo mưa, bung dù rồi ra ngoài, để hai người ở lại nhà. Nặc Bố xoay xoay chiếc cốc trong tay, nước trà trong cốc phản chiếu trần nhà, hình ảnh rung rinh vỡ tan theo sóng nước. Cậu lén nhìn bóng phản chiếu của Thẩm Vĩ Ninh trong nước, quần áo của hắn rách rưới, có lẽ cũng là mượn của mục dân nào đó.

"Cái cốc đẹp đến vậy sao?"

Tim Nặc Bố khẽ giật thót.

"...Từ lúc vào nhà đến giờ, em còn chưa nhìn anh lấy một lần." Thẩm Vĩ Ninh hoàn toàn không quen làm nũng hay tỏ vẻ tủi thân, có lẽ từ trước đến nay hắn chưa từng học qua. Lúc nói câu này, hắn giống như đang lặp lại cậu“bồi dưỡng tình cảm” mà hắn từng nói trên núi tuyết. Lòng hắn cuộn trào như sóng biển, nhưng giọng điệu luôn phủ một lớp băng lạnh, tình cảm dịu dàng mềm mại đến mấy cũng bị hắn đông cứng, mấy chữ bật ra như mưa đá nện trên đầu.

Nặc Bố đặt cốc xuống, cũng bắt đầu mặc áo mưa. "Em sang nhà Gia Nhĩ Nỗ Nhĩ giúp một tay." Cậu đi ngang qua Thẩm Vĩ Ninh, tiện thể liếc nhìn một cái. "Giờ thì đã nhìn anh rồi đấy."

"......" Thẩm Vĩ Ninh nắm chặt tay, hạ giọng nói, "Em biết anh không có ý đó. Em cũng biết anh muốn gì mà."

Nặc Bố bước nhanh qua hắn, căn nhà chật hẹp nhiều đồ đạc, cậu phải hết sức cẩn thận để tránh va chạm vào người Thẩm Vĩ Ninh. Cậu kéo cửa ra, ánh sáng bên ngoài vừa rọi vào một tia thì đã bị Thẩm Vĩ Ninh đóng sập lại từ phía sau. Hắn một tay chống cửa, lồng ngực cách lưng Nặc Bố rất gần.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...