Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 24: Của anh

Của anh

_

Thời gian từng ngày từng ngày cứ thế trôi đi, rất nhanh đã từ đầu xuân lạnh lẽo khi mới bước vào thảo nguyên, chuyển sang mùa hạ. Họ lùa đàn cừu, bò, ngựa di cư hàng ngàn dặm, đến khu chăn thả mùa hè thích hợp để sinh sống. Mùa thu đến, mùa đông lạnh giá sắp về. Thế là lại tiếp tục chuỗi ngày chuyển nhà, di cư, ổn định chỗ ở, một đường xuôi nam đến khu chăn thả mùa đông. Cỏ khô rồi lại mọc, những chú cừu con an toàn sinh trưởng trong bụng cừu mẹ, chỉ chờ đến mùa sinh sản là ra đời.

Cuộc sống như vậy nói là đơn điệu, không bằng nói là quy luật tự nhiên.

Tóc của Nặc Bố lại đến lúc cần phải cắt rồi, thím nói mấy ngày tới sẽ có một chuyến xe buýt chạy ngang qua đây, bảo Nặc Bố đi huyện cắt tóc, rồi tiện thể đón con gái bà đang nghỉ học về nhà.

Nặc Bố dậy từ sáng sớm, đi huyện là một chuyện lớn-- trong cuộc sống chăn cừu lặp đi lặp lại hàng ngày này, quả thật là một chuyện lớn thật. Cậu buộc mái tóc đã dài đến vai lên, túm đại thành một búi nhỏ. Ba Nhĩ Cáp lấy ra một chiếc áo len mới của mình đưa cho Nặc Bố, Nặc Bố định từ chối nhưng Ba Nhĩ Cáp đã chắp tay sau lưng bỏ đi, không nói với cậu một lời nào.

Nặc Bố im lặng thay quần áo của mình, gấp gọn chiếc áo len mới rồi cất lại vào chỗ cũ.

Ba Nhĩ Cáp nghĩ Nặc Bố đang treo lòng một cô gái, nhưng mãi không chịu hứa hẹn. Để tránh một số rắc rối, Nặc Bố ngầm chấp nhận tội danh đó. Cảm giác bị hiểu lầm thực sự rất khó chịu, nhưng cậu không thể biện minh cho mình. Bầu không khí trong nhà ngày càng nặng nề, thím lại là người ít nói, một khi Nặc Bố không nói chuyện thì sự im lặng đáng sợ sẽ bao trùm như hình với bóng.

"Nặc Bố, hôm nay con ở nhà đi, đừng ra ngoài lùa bò con nữa. Lỡ đâu xe đến đúng hôm nay thì sao." Thím nhìn ra được tâm trạng đang sa sút của Nặc Bố, bèn bước đến bắt chuyện với cậu.

"Vâng, con giúp thím dọn dẹp nhà cửa." Nặc Bố xắn tay áo lên, dọn dẹp bàn ăn hơi lộn xộn sau bữa sáng rồi múc một chậu nước từ chum, nước mùa xuân lạnh buốt xương, cầm chén inox trong tay cũng cảm thấy lạnh đến tê dại. Nặc Bố mới rửa được mấy chén đã tê cứng cả hai tay, xương cốt như thể bị đóng băng. Nhưng cậu đang nghĩ chuyện khác, mượn tiếng chén đũa va chạm, cậu nói: "Thím, có phải hai người có nghĩ con rất tệ, rất tồi tệ đúng không?"

Cậu vừa nói ra đã cảm thấy mình quá ngây thơ, vội vàng làm động tác rửa bát phát ra tiếng động lớn hơn.

Thím ngừng nhào bột nhưng rất nhanh lại tiếp tục. Nặc Bố cứ tưởng thím không nghe thấy, nào ngờ tiếp theo bà lại đáp rất to, giọng đầy khí lực: "Không đâu, chú thím đều tin con."

"........" Nặc Bố đưa tay dụi mắt, nghiêm túc rửa sạch mấy cái chén còn lại.

___

Giữa trưa, thím từ nhà hàng xóm mượn bột giặt quay về, nửa đường gặp một người cưỡi ngựa. Người đó tự xưng họ Thẩm, dùng tiếng Duy Ngô Nhĩ pha tạp hỏi bà ấy rằng ở đây có ai tên Nặc Bố không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...