Chap 23: Thảo Nguyên
Thảo nguyên
_
Nặc Bố leo lên một chỗ đất cao, nhìn thấy ngôi nhà gỗ lụp xụp trên thảo nguyên. Cậu không nhịn được mà vung roi chăn cừu, tiếng roi xé gió vang lên dứt khoác và mạnh mẽ, đàn cừu kêu be be dồn lại một chỗ. "Đi thôi--!" Nặc Bố kéo dây cương, vỗ vào mông ngựa, con ngựa đỏ rực Liệt Nhi hí vang, phi nước đại về hướng ngôi nhà.
"Nặc Bố! Con dọa cừu sợ rồi! Cừu mà hoảng quá sẽ bị tiêu chảy đấy!" Ba Nhĩ Cáp hét lớn phía sau nhưng Nặc Bố hoàn toàn không để ý, cậu phóng khoáng và tự do ngồi trên lưng ngựa, đúng thật xứng với cái tên của mình - mặt trời, là mặt trời lúc bảy giờ sáng. Ba Nhĩ Cáp nhổ một bãi nước bọt, cuối cùng vẫn mỉm cười, nét mặt hiền hòa, một mình lùa đàn cừu thong thả đi về nhà.
Nặc Bố vừa về đến nhà, thím đã đưa cho cậu một chén trà nóng. Người phụ nữ này là vợ mới cưới vài năm trước của chú, ít nói nhưng tháo vát vô cùng, mỗi ngày Nặc Bố chăn cừu về nhà, điều mong đợi nhất chính là chén trà do thím tự tay pha. "Cảm ơn thím," Nặc Bố cởi khăn quàng cổ, ôm chén tu ừng ực, uống xong quệt miệng, đôi mắt dường như sáng bừng lên.
Dù sao cũng đã sống ở thành phố thép suốt chín năm, Ba Nhĩ Cáp nghĩ cậu đã quên cách chăn cừu rồi, vì vậy mỗi lần ra ngoài đều dẫn cậu đi cùng, tưởng đâu sắp tốt nghiệp tự lập rồi, ai dè hôm nay lại cho ông cơ hội để giáo huấn một trận.
"Sao hôm nay con chạy gì mà như bay, con có biết cừu có thể bị dọa sợ đến chết không!" Ba Nhĩ Cáp nghiêm mặt nói.
"Con muốn về sớm để rót trà cho chú mà." Nặc Bố cười hì hì, "Chăn cừu cả ngày, chú không thấy lạnh không thấy mệt sao? Chú muốn nằm xuống đi, con bóp vai cho."
Ba Nhĩ Cáp cố gắng hết sức kiểm soát biểu cảm nghiêm nghị trên khuôn mặt. "Học cái thói này từ ai vậy?"
Học từ Thẩm Vĩ Ninh đấy. Nặc Bố dùng trà bịt miệng Ba Nhĩ Cáp.
Vì chất lượng cỏ ở khu vực Cát Sắc Hồ Đặc không tốt, nên hàng xóm của họ không nhiều, trong bán kính mười dặm chỉ có một hộ gia đình. Tình cờ thay, chủ nhà đó lại chính là bạn thân thời thơ ấu của Nặc Bố, Hồ Khắc. Nghe tin Nặc Bố đã từ bên ngoài trở về, Hồ Khắc đặc biệt mổ một con cừu để ăn mừng, hai người ngồi bên lửa trại tán gẫu đến tận đêm khuya.
Nặc Bố say mềm, trong mắt cậu Hồ Khắc biến thành hai cái bóng chồng lên nhau. "Lần này còn đi nữa không?" Hồ Khắc lại rót đầy ly rượu cho cậu, "Nghe nói chuyện của A Mễ Na cũng đã giải quyết rồi, cuối cùng cũng... cuối cùng cũng về thảo nguyên rồi chứ?"
Mặt Nặc Bố đỏ bừng, cổ họng cậu đầy vị cay nồng của rượu, nói chuyện cũng thấy khó khăn. Cậu lắc đầu, ý bảo sẽ không đi nữa.
"Không đi thì tốt quá, chúng ta ở lại làm bạn. Vài ngày nữa sẽ giới thiệu cho mày một cô vợ." Hồ Khắc vừa nói vừa cười, "Trắng trắng, xinh xinh, mềm mềm." Anh ta dùng khuỷu tay thúc vào Nặc Bố, "Còn nhớ không, là mày nói với tao hồi nhỏ đấy. Tao tìm đúng tiêu chuẩn rồi nha, mày cũng phải cố lên…”
Nặc Bố thầm nghĩ, Thẩm Vĩ Ninh chẳng dính dáng tí nào đến ba chữ đó. Cậu nói, "Chuyện vợ con để sau đi, đừng làm mối cho tao nữa… phiền.”
Bình luận