Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 22: Bắt đầu lại

Bắt đầu lại

_

Những tiếng bước chân hỗn loạn trên boong tàu phía trên, tiếng đùng đùng đùng nặng nề như tiếng sấm rền, tựa thiên kiếp giáng xuống ngay trên đỉnh đầu. Nơi đây quá ồn ào, đám đông hoảng loạn, tiếng súng vang vọng không ngớt. Thẩm Vĩ Ninh lại có thể nghe rõ tiếng của Nặc Bố, trái tim họ như hòa chung nhịp đập.

Rồi hắn nghe thấy tiếng nức nở của Nặc Bố. Đây là lần đầu tiên, nước mắt của Nặc Bố có âm thanh.

Hắn nghe Nặc Bố nói, "Em nhớ cha với má rồi."

Hắn nghe Nặc Bố lặp lại một lần nữa, "Em nhớ họ rồi, em muốn đi gặp họ."

Thẩm Vĩ Ninh đặt Nặc Bố xuống, bối rối nhìn cậu. Tay hắn bẩn quá, không nỡ chạm vào mặt Nặc Bố. Hắn chợt nhận ra, hắn vẫn hoàn toàn không biết gì về quá khứ của cậu. Những lời an ủi đều quá nhẹ bẫng, Thẩm Vĩ Ninh chỉ có thể làm theo tiếng lòng mình, hắn do dự một lát rồi vòng vo trả lời: "Nặc Bố ở bên anh có thể là một đứa trẻ tùy hứng."

Mặc dù không biết cha mẹ em hiện giờ đang ở đâu, cũng chẳng rõ tại sao họ lại rời xa em. Nhưng trong mắt anh, em mãi là một đứa trẻ, mãi có thể mơ những giấc mơ hái sao trên trời. Như một viên đạn, như một viên đường, thế nào cũng được, cuộc sống ra sao cũng tùy ý em chọn.

____

"Vậy thì, cha ruột của con trông như thế nào ạ?_Cái gì gọi là ‘vừa phải mà lại không phải’ ạ?" Nặc Bố vẫn chưa thể hiểu được những lời như thế, ngoan ngoãn nói, "Ngoại ơi, con không hiểu lời ngoại nói."

Bà ngoại tháo kính lão xuống, khuôn mặt nhăn nheo rúm ró lại. Bà nhìn Nặc Bố, như thể đã hạ quyết tâm gì đó rồi đột nhiên bà giật đống len cũ đang đan dở ra, những sợi len màu sắc xoắn tít như mì gói. Nặc Bố vừa nghĩ đến đó thì liền thấy ngoại há miệng, ăn sợi len đó.

"Ngoại ơi, ngoại đang làm gì vậy..." Nặc Bố lập tức nhảy xuống giường, lùi lại phía sau, "Con sợ lắm."

Bà cứ nhai mãi, sợi len cứng như nhựa vậy, khó nhai vô cùng. "Chẳng có bức ảnh nào về cha ruột của con hết, đừng đến chỗ ta mà tìm nữa, cha con trở về rồi." Bà nói, "Chỉ cần con mở cửa ra là sẽ thấy, đi đi, đi mở cửa đi."

Nặc Bố quay đầu lại, then cửa như treo lơ lửng trên trời, lắc lư dụ dỗ cậu. Bà ngoại vẫn đang thúc giục sau lưng, "Mau đi mở cửa đi, Nặc Bố, không phải con vẫn luôn muốn gặp cha sao? Còn có cả má của con nữa, bà ấy cũng đang đợi con."

Nặc Bố chỉ thấy chốt cài màu nâu xoay nhẹ một cái, bên ngoài dường như có thứ gì đó đang không ngừng đẩy cửa. Cậu vừa đưa tay ra, cái then cửa vừa nãy còn cao không thể chạm tới bỗng rơi xuống, vừa đúng tầm tay cậu. Thứ đó còn cọ vào lòng bàn tay cậu như đang nói, kéo ta ra là có thể mở cửa rồi.

Năm ngón tay Nặc Bố không tự chủ được mà nắm chặt then cửa, cạch một tiếng, then cửa rơi xuống đất.

"Cái gì--" Nặc Bố giật mình bật dậy, thở hổn hển, cậu cố nhét trái tim mình trở lại lồng ngực.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...