Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 21: Hồi kết

Hồi kết

_

Khu vực chứa hàng hóa nằm ở tầng dưới cùng của du thuyền, nơi này vốn không dành cho ánh sáng và cũng chẳng có ai lui tới. Lấy boong tàu làm ranh giới, phía trên tràn ngập mùi tiền bạc nồng nặc, còn phía dưới đôi khi lại xộc lên mùi dưa hấu thối rữa trong cống rãnh bẩn thỉu. Tường rất bẩn, những lớp dầu mỡ tích tụ lâu ngày khiến nơi đây nhớp nháp như nội tạng của côn trùng.

Mũ Rộng Vành chui ra từ một đống thùng giấy, chưa kịp há miệng thở dốc đã vội vàng bịt mũi. Nơi đây bốc lên mùi hôi của khắm nồng, hình như vừa nãy có một ông già mặc áo ba lỗ đến đây nghỉ chân. "Khụ khụ... khụ!" Mũ Rộng Vành nằm bẹp xuống đất nôn khan một trận, nôn ra một chút dịch vị, kết quả lại càng khiến ông ta buồn nôn hơn.

"Đệt cong mẹ, đồ chó chết." Mũ Rộng Vành thầm chửi rủa Khang Thành thậm tệ trong lòng, rõ ràng đã nói là vài ngày nữa sẽ đưa ông ta về Malaysia, vậy mà tới hôm nay lại đuổi thẳng cổ ông ta đi. Mũ Rộng Vành vẫn nhớ mình đã quỳ xuống đất hỏi tại sao, đối phương chỉ nói, có người đã đưa ra một điều kiện không thể từ chối. Cuối cùng còn xin lỗi một cách đầy thành ý.

Mũ Rộng Vành biết từ khi chuyển giao nguồn hàng độc quyền cho Khang Thành, ông ta đã đắc tội rất nhiều người, cả trong sáng lẫn ngoài tối, chỉ mong Khang Thành đừng bán đứng ông ta. Nghĩ đến đây, Mũ Rộng Vành lại chửi một câu tục tĩu rồi đá một cú vào tường. Kết quả không cẩn thận bị trật cổ, ông ta hít khí lạnh ngồi xuống, cũng không thèm quan tâm đến mùi hôi thối khó chịu trong này nữa.

Đinh đinh đinh.

Trong sự tĩnh lặng đột nhiên vang lên tiếng gõ vào ống thép.

__

Thẩm Vĩ Ninh nhìn đồng hồ, đã mười phút trôi qua. "Thay quần áo mà sao lâu thế..." Thẩm Vĩ Ninh gõ cửa. "Nặc Bố, đã mười phút rồi, vẫn chưa thay xong sao?"

Không ai trả lời hắn.

Lẽ ra họ đã đến phòng khiêu vũ, nhưng Nặc Bố cần thay một bộ đồ trang trọng hơn. Vừa bước chân vào phòng là cậu đã nhanh chóng đóng sập cửa lại, trực tiếp cho Thẩm Vĩ Ninh đang định nhân cơ hội đi theo sau ăn một cú đống sầm cửa vào mặt.

Anh xem vợ mình cũng không được sao? Thẩm Vĩ Ninh tức giận, nhưng cũng rất vui vẻ đứng gác ở cửa như một sứ giả hộ hoa.

Thẩm Vĩ Ninh lại gõ cửa, cố tình trêu: "Có phải đang thay váy nên mới lâu như vậy đúng không? Không biết cách mặc à, để anh vào giúp em xem nhé?"

Vẫn không ai trả lời. Thẩm Vĩ Ninh nhận ra mọi chuyện bắt đầu chệch hướng.

__

"Ai?!" Mũ Rộng Vành gào lớn vào bóng tối phía trước. "Mèo hoang chó dại cũng lăn ra đây cho tao, đừng có lén lén lút lút."

Đinh đinh đinh.

Mũ Rộng Vành theo bản năng cau mày, nhịp điệu này chẳng phải là ám hiệu giữa ông ta và Khang Thành sao? Mỗi lần Khang Thành mang cơm đến luôn gõ theo nhịp điệu này. Vì mắt ông ta không tốt, không chịu được ánh sáng, nên luôn dùng âm thanh để liên lạc. Mũ Rộng Vành thử gọi, "Khang thiếu gia?" Đồng thời ông ta lặng lẽ nắm chặt con dao gấp giắt trên thắt lưng, vừa nói to vừa di chuyển vào bên trong. Chỗ ông ta nằm co ro lúc nãy có một khẩu súng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...