Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 20: Thổ lộ

Thổ lộ

_

Thẩm Vĩ Ninh cũng trèo lên sân thượng từ ban công, hắn xua đuổi vài con cò trắng rồi ngồi xuống bên cạnh Nặc Bố. "Cây guitar này là do thằng em phá gia chi tử của anh vứt đi đấy," Thẩm Vĩ Ninh nói, "Nó từng chơi ban nhạc một thời gian, chưa được mấy tháng thì hết hứng thú, mấy cái nhạc cụ cũng vứt lung tung khắp nơi."

Nặc Bố đặt guitar xuống, cúi đầu nghịch ngón tay. "Em trai anh bao lâu nữa thì kết hôn vậy?"

"Có lẽ còn một tháng nữa, thời gian khá gấp. Nhưng nó cũng chẳng lo lắng gì, mỗi ngày vẫn chơi bời như thường." Thẩm Vĩ Ninh chuyển đề tài, "Nặc Bố, em muốn một lễ cưới như thế nào?"

Tay Nặc Bố khựng lại, không ngờ Thẩm Vĩ Ninh lại đưa ra câu hỏi này. Thẩm Vĩ Ninh ngồi bên cạnh cậu, ánh mắt nóng bỏng, không cho cậu bất kỳ không gian nào để né tránh.

"Cái này..." Nặc Bố gãi đầu, "Em còn chưa đến tuổi kết hôn mà, đừng nói chuyện này vội..."

Thẩm Vĩ Ninh nhìn ra sự lảng tránh của cậu nhưng cũng không nản lòng, vòng tay ôm lấy vai cậu, nói, "Ừm, Nặc Bố còn nhỏ. Chúng ta có rất nhiều thời gian để từ từ suy nghĩ."

"Nhưng hôn lễ của em trai anh chắc sẽ có nhiều người đến dự lắm nhỉ?"

"Đương nhiên rồi. Em thích đám cưới náo nhiệt một chút sao?"

"Em không có ý đó... Thôi được rồi, em chính là có ý đó."

Thẩm Vĩ Ninh cười khẽ, chỉ cho là Nặc Bố nghĩ một đằng nói một nẻo, cho rằng cậu vẫn còn hơi ngượng ngùng.

"Anh có thể đưa em đi cùng không?"

"Em muốn xem quy trình đám cưới à? Được thôi. Biết đâu sẽ gặp được chủ đề mình thích, đến lúc đó chúng ta có thể dùng trong--" Thẩm Vĩ Ninh hôn lên tai cậu, "Dùng trong lễ cưới của chúng ta."

Nặc Bố nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vĩ Ninh, bỗng nhiên ghé sát lại hôn một cái cực nhanh lên miệng hắn. "Cảm ơn anh," cậu nói.

Thẩm Vĩ Ninh vốn đã bị nụ hôn bất ngờ ấy thổi bùng ngọn lửa trong người, nhưng câu cảm ơn tiếp theo lại như một gáo nước lạnh dội vào hắn. "Nặc Bố, em đang nghĩ gì vậy?" Thẩm Vĩ Ninh thà rằng tai mình nghe nhầm. "Sao lại nói cảm ơn anh?"

"Không có gì, em chỉ là, ừm, em..." Nặc Bố nói, "Em muốn bày tỏ... lòng biết ơn của em. Đúng vậy, chính là như thế."

Thẩm Vĩ Ninh rõ ràng không tin. Hắn xoay người Nặc Bố lại, nhìn thật kỹ gương mặt cậu, đôi mắt ấy vẫn giống hệt như trước. Rồi ánh mắt Thẩm Vĩ Ninh dịch xuống, nhìn thấy mười ngón tay Nặc Bố đang xoắn xuýt vào nhau.

"Nặc Bố, nếu đã vậy, hôm nay anh muốn nói chuyện nghiêm túc với em một chút." Thẩm Vĩ Ninh bao bọc lấy tay Nặc Bố, từ mu bàn tay đến cổ tay của Nặc Bố đều lạnh như băng. "Anh nhận ra từ khi trở về từ núi tuyết, em có điều gì đó đã khác đi. Dường như em cố gắng làm những việc không phải sở trường, chẳng hạn như cố làm anh vui, đúng không?"

Nặc Bố sững người, rồi cười nói: "Đâu có đâu."

Thẩm Vĩ Ninh nhìn vẻ giả ngây giả dại của cậu, khẽ nhíu mày nhưng không vạch trần. Hắn đổi cách nói: "Lúc đầu chúng ta là mối quan hệ giữa người bao nuôi và tình nhân, đúng không? Có lẽ nhiều người nghĩ người bao nuôi bỏ tiền ra thì việc hưởng thụ sự lấy lòng của người khác là điều đương nhiên, dường như câu 'người bỏ tiền thì là ông chủ' lúc nào cũng áp dụng được. Nhưng anh không nghĩ vậy." Gió trên mái nhà bắt đầu thổi mạnh hơn, Thẩm Vĩ Ninh cởi áo khoác khoác lên người Nặc Bố. "Em không nợ anh gì cả, em đã cho anh rất nhiều thứ mà trước đây anh chưa bao giờ dám mơ tới."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...