Chap 2: Ô long
Ô long
_
Nặc Bố tỉnh lại, cậu biết mình đã đến thiên đường.
Nhưng thiên đường này rất giống trần gian. Một lớp chăn lông ngỗng nhẹ nhàng phủ lên người cậu, bên dưới là chiếc nệm cũng êm ái như vậy. Điều đó làm cậu nhớ đến lần đầu tiên cắt lông cừu năm bảy tuổi, vùi mặt vào đống lông cừu xoăn tít, trắng muốt. Trên đầu là bức tường màu đá cuội ven sông, sàn nhà mang sắc cỏ mục đồng cuối hạ đầu thu, ngoài cửa sổ là... ngoài cửa sổ chẳng có gì cả, chỉ là một màu trắng xóa mênh mông.
Nặc Bố vén chăn lên, phát hiện mình đang mặc một chiếc quần, nửa thân trên trần trụi, quanh ngực quấn một vòng băng gạc cố định trên vai, cách buộc rất chuyên nghiệp.
Cậu nhìn chằm chằm vào sàn nhà một lúc lâu, khi đặt chân trần xuống còn do dự một chút, cảm giác cứng ngắt lạnh buốt. Cậu thở phào, giá mà đó là đồng cỏ thật thì tốt biết mấy, như vậy dù ở trên thiên đường thì cậu cũng có thể cảm thấy như về nhà, biết đâu còn có thể gặp ngoại và má.
Nặc Bố có hơi thất vọng nhưng mắt cậu nhanh chóng sáng lên, vì cậu phát hiện cách đó không xa có một cánh rừng rậm rạp trải dài vô tận không thấy điểm cuối.
Cậu đẩy cửa sổ ra rồi bước chân lên bậu cửa, thở ra một làn khói trắng. Cậu đang định bay về phía khu rừng thì đột nhiên rùng mình một cái.
Tại sao, người chết rồi mà vẫn cảm thấy lạnh?
Lông tay Nặc Bố dựng đứng, cậu nhíu mày ngồi lại mép giường.
Cửa sổ mở toang không ngừng đón lấy cơn gió mùa đông, Nặc Bố run lên bần bật vài cái, các ngón tay, ngón chân, đầu gối, cổ tay và cổ chân như bị dao rọc giấy cào xước, không chảy máu nhưng một thứ gọi là nhiệt độ đang rỉ ra từ những vết rạch của con dao rọc giấy ấy. Sau đó, Nặc Bố cảm thấy sự run rẩy leo lên đến bụng cậu, cuộn tròn, dâng trào như sóng biển, chỉ cần thêm một cơn gió nữa thôi là nó sẽ tràn đến cổ cậu.
Sao lại thế này.
Mặt trời uể oải rũ rượi như một ông già đã uống thuốc viagra⁽¹⁾ nhưng vẫn mệt mỏi rã rời. Nặc Bố tìm một nơi có nắng chiếu đến, đứng ở đó--
"Mình có bóng."
Nặc Bố buồn bã nói, "Mình chưa chết."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, có người tiếp lời cậu
"Đại nạn không chết ắt có phúc lớn, cậu bé, cháu phải lạc quan chứ."
Một người phụ nữ tóc vàng, bụng phệ, đeo tạp dề đẩy cửa bước vào. Bà ta cầm một cái cốc trong tay, cười tủm tỉm nói, "Lại đây uống chút nước nóng." Rồi đột nhiên sắc mặt thay đổi, "Ôi, sao trong phòng lại lạnh thế này-- ôi, cháu mở cửa sổ làm gì đấy, nóng à? Không thể nào, đóng lại đã, đóng lại đã, lỡ cảm lạnh thì khổ lắm."
Nặc Bố đứng sang một bên, nhìn bà ta bận rộn tới lui, đóng chặt cửa sổ, đóng then cài khóa rồi còn giúp mình gấp chăn màn, dọn dẹp giường chiếu. Thế là cậu theo bản năng hỏi, "Người là má của con phải không?"
Bình luận