Chap 19: Dinh thự Thẩm gia
Dinh thự Thẩm gia
_
Từ sau khi trở về từ dãy An-pơ, mọi thứ dường như lại trở về yên bình. Nặc Bố không còn nhắc đến chuyện xảy ra dưới tầng hầm ngày hôm đó nữa, cũng không nhắc đến người đàn ông kia. Giờ đây gần như Thẩm Vĩ Ninh không về dinh thự Thẩm gia nữa, ngày ngày đều ở bên Nặc Bố. Hắn thường về rất muộn, cũng không yêu cầu Nặc Bố đợi mình, hắn càng thích nhìn Nặc Bố được chăn ấm đắp kín, nằm trên giường như một viên hổ phách tĩnh lặng. Lúc đó, khi hắn chậm rãi leo lên giường, cố gắng kiểm soát từng động tác để không làm Nặc Bố tỉnh giấc, giống như đang chơi một trò chơi với Nặc Bố. Phần thưởng của trò chơi là được ôm chú sói nhỏ đang ngủ say vào lòng, ôm thật chặt.
Nếu chẳng may động tác có hơi mạnh một chút, hoặc Nặc Bố chưa ngủ thì Nặc Bố sẽ bò dậy bật đèn, dụi mắt hỏi Thẩm Vĩ Ninh: "Anh về rồi à? Có muốn uống nước không?"
Đây là một điều kỳ lạ mà Thẩm Vĩ Ninh phát hiện. Ngay từ đầu Nặc Bố đã gần như không xem hắn là đại gia bao nuôi, thậm chí ngay từ lần gặp thứ hai trong lúc đang chơi vui đã dám cầm lấy quả cầu tuyết ném thẳng vào hắn. Chưa kể đến việc mấy lần liên tiếp từ chối lên giường với hắn. Nhưng sao bây giờ lại trở nên ngoan ngoãn đến vậy? Đương nhiên là Thẩm Vĩ Ninh rất vui khi thấy sói nhỏ làm nũng với mình, trở nên dính người, nhưng đây không phải là sự thuận theo tự nhiên mà hắn mong đợi.
Nhất định Nặc Bố đang giấu tâm sự trong lòng.
Điều khiến Thẩm Vĩ Ninh nhận ra khúc mắc này chính là lúc đám cưới của em trai hắn sắp diễn ra.
Thẩm Vĩ Hàm đã sống ở Anh hai mươi năm, đã hoàn toàn thấm nhuần văn hóa Anh. Lễ cưới lần này không chỉ hoàn toàn theo phong tục phương Tây, mà ngay cả trang phục của từng vị khách mời cũng phải phù hợp với phong cách Anh Quốc. Nếu không phải vì hoàn toàn không khả thi, có lẽ Thẩm Vĩ Hàm chắc chắn sẽ yêu cầu mọi người nói giọng Anh chuẩn.
Nặc Bố ngồi trên sàn nhà, tựa lưng vào mép giường, trên tay cầm một danh sách quà tặng dài ngoằn. Cậu nhíu mày, chữ Hán cậu còn chẳng biết mấy chữ, nói gì đến từ tiếng Anh.
"Anh cho em xem cái này làm gì?" Nặc Bố quay sang hỏi người đang thay quần áo trong phòng thay đồ.
Thẩm Vĩ Ninh bước ra từ bên trong. Hôm nay hắn mặc một bộ âu phục chuẩn chỉnh, cầu vai cứng cáp thẳng tắp, áo khoác hai hàng cúc, quần tây thẳng thớm gọn gàng, dù cà vạt vẫn đang lỏng lẻo treo trên cổ chưa được thắt, vẫn khiến người ta cảm thấy đây là một quý ông Anh Quốc cao quý.
Hắn dựng cổ áo sơ mi lên, bắt đầu thắt cà vạt. "A Hàm chu đáo lắm," hắn nói, "Xem thử trên đó có món quà nào em thích không, lúc anh mua cho nó thì sẽ mua luôn cho em một phần."
"Em không thiếu thứ gì cả."
"Không muốn món nào sao?"
"Có một thứ."
Nặc Bố gấp tờ giấy trong tay lại thành một chiếc máy bay giấy, rồi phóng về phía Thẩm Vĩ Ninh. Chiếc máy bay của rơi vào tay Thẩm Vĩ Ninh, Nặc Bố nói: "Em muốn Ngũ gia ở bên em."
Bình luận