Chap 18: Đêm đen
Đêm đen
_
Bà ngoại khom lưng quay lưng lại với Nặc Bố. Tay bà thỉnh thoảng cử động, đang dùng len cũ ghép thành một bức tranh. Bây giờ Nặc Bố vẫn chưa nhìn ra bà đang định ghép thành hình gì. Khi cậu hỏi, bà ngoại nói rằng đó là cha ruột của Nặc Bố.
Nặc Bố tràn đầy hứng thú, cậu bò đến sát mép giường, bà ngoại theo bản năng duỗi một cánh tay ra chắn lại. Nặc Bố ngoan ngoãn ngồi yên, hai cẳng chân đung đưa bêm ngoài giường. "Cha trông như thế nào ạ?"
Bà ngoại kể rằng cha có râu, tướng mạo tuấn tú, đầu óc lại thông minh, hơn nữa còn là một anh hùng. "Oa, con biết rồi!" Dường như có một bóng đèn vàng rực sáng lên trên cái đầu nhỏ của Nặc Bố, "Là A Phàm Đề⁽¹⁾ phải không ạ!"
Bà ngoại cười, "Phải, mà cũng không phải."
Nặc Bố mở mắt, mọi thứ đều biến mất. Nặc Bố nhận ra, vừa rồi lại là một giấc mơ.
"Dậy rồi à? Có thể ngủ thêm một lát nữa." Thẩm Vĩ Ninh bước đến bên giường, hắn cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần ngủ, xem ra là đã ngủ trên giường cùng cậu.
Nặc Bố nghe thấy giọng nói này, lập tức nhớ lại cảnh mình và Thẩm Vĩ Ninh đánh nhau không lâu trước đó. Cậu có hơi đau đầu, vừa định nói gì đó thì cảm nhận được một cái chạm nhẹ ở khóe mắt. Thẩm Vĩ Ninh đang cầm khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi vết nước mắt cho cậu, sau đó vén chăn lên nằm cùng cậu.
Thẩm Vĩ Ninh nằm nghiêng, một tay chống đầu, nói: "Ngủ tiếp đi."
Ngủ rồi thì sẽ không có phiền muộn, có thể tránh được sự kinh hoàng và sợ hãi. Khi tỉnh dậy, mọi thứ trong hiện thực sẽ như một con tàu đầy ắp lương thực và nhiên liệu trong ngày tận thế. Dẫu em vẫn chưa biết nên đi về đâu, nhưng khi em nhìn thấy khoang chứa no đầy, em sẽ biết rằng cơn bão chỉ là một hồi hoảng loạn hão huyền mà thôi.
"Tôi..." Nặc Bố khẽ hắng giọng, giọng cậu khản đặc, "Sao tôi lại ở trên giường, không phải tôi ở dưới đất sao... Còn nữa, vừa nãy có phải tôi đã nổi nóng với các bác sĩ không?"
Thẩm Vĩ Ninh đắp lại chăn cho cậu, khẽ "ừ" một tiếng với giọng điệu bình tĩnh. "Thuốc gây ảo giác khiến em có hơi kích động, nhưng không sao, đó không phải lỗi của em, hệ thần kinh trung ương điều khiển như vậy, em cũng không thể kiểm soát được."
Nặc Bố lắc đầu, "Không, tôi không thể như vậy... Họ ở đâu, tôi đi xin lỗi họ..."
Thẩm Vĩ Ninh nhanh tay đè chặt góc chăn bên kia, ngăn không cho Nặc Bố rời đi. "Có thể xin lỗi, nhưng không phải bây giờ. Họ nói bây giờ em đang rất cần được nghỉ ngơi, em chăm sóc tốt cho cơ thể mình chẳng phải là điều họ mong nhất sao?”
Nặc Bố bắt đầu suy nghĩ về câu nói này, đầu óc ong ong hoạt động. Thẩm Vĩ Ninh nói tiếp, "Đến lúc đó anh sẽ đi cùng em, anh cũng nên xin lỗi. Vì họ là người do Khang Thành gọi đến nên ban đầu anh không tin tưởng họ, nhưng đạo đức nghề nghiệp của họ cao hơn anh tưởng nhiều." Hắn nửa đùa nửa thật, "Nặc Bố, anh phát hiện ở bên em lâu rồi, giới hạn đạo đức của anh cũng buộc phải nâng lên kha khá rồi đấy."
Bình luận