Chap 17: Ngoại truyện - Trần trụi gặp nhau
Ngoại truyện: trần trụi gặp nhau
_
Cọ sát dương vật; thời gian diễn ra trước chuyến đi núi tuyết, lúc đó hai người còn chưa quá thân thiết.
Dili: Chương trước đau lòng quá chương này húp chút nước thịt lấy lại tinh thần. (─‿‿─)
__
Nặc Bố không ngờ hôm nay Ngũ gia lại về nhà, cậu vừa bước ra khỏi phòng tắm đã nghe thấy tiếng ai đó mở cửa ở tầng dưới. Cậu tùy tiện quấn một chiếc khăn tắm quanh người, vừa lau tóc vừa bước xuống cầu thang. "Anh về rồi à?"
Ngũ gia đứng ở cửa với vẻ mặt không lộ chút cảm xúc nào và bên cạnh là một người đàn ông râu quai nón đầy mặt.
Nặc Bố lùi lại vài bước, lập tức dùng cây cột chạm khắc rồng bằng bạch ngọc ở góc cầu thang che chắn bản thân. "Xin lỗi, tôi không biết... Ngũ gia, tôi, tôi lên lầu ngay đây, xin hai vị cứ xem như không thấy, thật sự xin lỗi, hai vị cứ, cứ tự nhiên..."
Cậu không nhìn kỹ sắc mặt của hai người kia, mấy bậc thang đó cậu cũng không biết mình bước lên bằng cách nào.
"Chết rồi chết rồi chết rồi chết rồi chết rồi...!"
Nặc Bố vừa về đến giường liền chui ngay vào chăn, ước gì cả đời không phải chui ra nữa. Trước đây chú Thường đã dạy cậu rất nhiều thứ, ví dụ như không được vượt quá giới hạn khi ở cùng Ngũ gia, không được xuất hiện khi hắn gặp người khác. Ấy thế mà bây giờ cậu không chỉ xuất hiện mà còn không mặc áo.
Chẳng mấy chốc đac nghe thấy tiếng đóng cửa, tiếp đến là tiếng xe khởi động ô tô. Nặc Bố nghĩ, hắn đi rồi.
Mặt Nặc Bố đỏ bừng, đầu óc choáng váng vì bị bịt kín trong chăn. Đột nhiên, chiếc chăn trên đầu cậu bị vén lên. Nặc Bố đảo mắt, dường như có thể nghe thấy tiếng cọt kẹt của các bộ phận mắt đang hoạt động. Đứng bên giường, ngoài Thẩm Vĩ Ninh ra thì còn có thể là ai nữa.
"Ngũ gia." Nặc Bố gọi một tiếng, chợt thấy cổ họng khàn đặc, lưỡi ấp úng hồi lâu, cuối cùng yếu ớt thốt ra một câu, "Khiến anh mất mặt rồi, Ngũ gia."
Thẩm Vĩ Ninh cau mày, Nặc Bố lảng tránh ánh mắt của hắn, trong lòng thầm nghĩ, xem kìa, giận thật rồi.
Cậu liếc mắt nhìn thấy tay Ngũ gia giơ lên, sau đó vai bị đẩy mạnh một cái, cả người cậu ngã vật xuống giường.
Thẩm Vĩ Ninh đè lên, phủ kín cậu dưới thân. Đến gần như vậy, Nặc Bố mới nhận ra hơi thở của hắn không bình thường, giữa sự tĩnh lặng xen lẫn vài phần thô nặng.
"Dáng người không tệ." Thẩm Vĩ Ninh ngắn gọn nhận xét.
"Cám, cám ơn Ngũ gia... Ưm..." Trán Nặc Bố lấm tấm mồ hôi, ngón tay Thẩm Vĩ Ninh trượt xuống từ cổ cậu, cậu cảm nhận được vết chai súng rõ rệt trên tay đối phương, dùng lực không hề dịu dàng chút nào, đầu ngón tay miết qua núm vú, còn tiện tay nhéo nhẹ một cái, cậu lập tức phát ra tiếng thở dốc đầy xấu hổ.
"Ý tôi là... Có lec rất ổn."
Cùng với câu nói đó rót vào tai, là tiếng tim đập như trống dồn.
Bình luận