Chap 16: Bùng nổ
Bùng nổ
_
Cửa thang máy vừa hé một khe nhỏ, Thẩm Vĩ Ninh đã nghe thấy tiếng cãi vã truyền ra từ trong phòng. Hắn tăng tốc bước nhanh hơn, vừa đẩy cửa ra, một chai thủy tinh đã bay sượt qua thái dương hắn.
"Choang!" Chai thủy tinh vỡ tan tành trên sàn, nước bắn tung tóe.
Trong phòng là một nhóm bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng đang vây quanh Nặc Bố với mái tóc rối bời.
Thẩm Vĩ Ninh sải bước đi tới, một tay kéo Nặc Bố về phía mình. Áp lực từ hắn quá mạnh, đến mức hắn vừa bước vào là gần như không ai dám lên tiếng.
"Chuyện gì thế này?" Hắn nhíu mày hỏi, "Các người không để bệnh nhân nằm yên trên giường, lại rảnh rỗi đi chơi trò gì đây?"
"Thưa ngài Thẩm, là bệnh nhân này không chịu hợp tác..." Một bác sĩ trẻ bước ra, "Vừa tỉnh dậy đã đòi xuống giường nên chúng tôi mới mang thuốc an thần đến--"
"Tôi không cần!" Nặc Bố đột ngột lên tiếng, cậu quay sang Thẩm Vĩ Ninh, nói, "Anh là người có tiếng nói ở đây phải không? Anh nói gì họ cũng nghe, tôi biết, đúng... Anh, anh cho tôi ra ngoài đi, tôi khỏe rồi, thật mà, cơ thể tôi tôi hiểu rõ nhất. Vừa nãy, vừa nãy bị ngất chỉ là do chưa ăn, bị hạ đường huyết..." Cậu càng nói lại càng kích động, đã bắt đầu lảm nhảm, "Các người cho tôi ra ngoài đi, tôi có chuyện rất quan trọng, tôi sẽ quay lại ngay, tôi khỏe, tôi rất khỏe, các người sợ tôi trốn viện không trả tiền sao? Không cần đâu, tôi tuyệt đối sẽ không nợ, tôi tuyệt đối sẽ quay lại, làm ơn, cho tôi ra ngoài... Sắp không kịp rồi, không kịp..."
Một giọt nước mắt bất chợt rơi xuống từ mắt Nặc Bố, cậu vội vàng cúi đầu xuống, vô vọng và yếu ớt lặp đi lặp lại: "Cho tôi ra ngoài đi, Thẩm Vĩ Ninh, cho tôi ra ngoài..."
Ngay khoảnh khắc Nặc Bố rơi lệ, Thẩm Vĩ Ninh gần như ngay lập tức đứng chắn trước người cậu, ngăn cản mọi ánh mắt. Hắn lạnh giọng, nói: "Tất cả ra ngoài đi."
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người họ, chân Nặc Bố mềm nhũn, Thẩm Vĩ Ninh phản ứng cực nhanh ôm lấy cậu.
Thẩm Vĩ Ninh muốn nhìn mặt cậu, nhưng Nặc Bố lại quay đầu né tránh. Thẩm Vĩ Ninh đành đặt cậu lên giường, còn mình thì ngồi xổm xuống, từ dưới ngước nhìn lên Nặc Bố.
Sói nhỏ của hắn đang khóc.
"Hãy nói cho anh biết, vì sao em muốn đi." Thẩm Vĩ Ninh lau nước mắt cho cậu, nói, "Nặc Bố, em có thể tin anh."
Nặc Bố nhìn đăm đăm xuống sàn nhà, những giọt nước mắt nối thành chuỗi rơi lã chã, như một cơn mưa rào vội vã và oi bức.
"Vậy có thể nói cho anh biết tại sao lại khóc không?"
Lần này Nặc Bố lập tức kéo chăn che lên mắt.
"Được rồi... không muốn nói cho anh biết phải không?" Thẩm Vĩ Ninh hỏi, "Thế em còn muốn ra ngoài nữa không?"
Nặc Bố lập tức bỏ chăn xuống. Một khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, ánh mắt đầy quật cường. Dường như cậu cực kỳ ghét việc để người khác thấy mình rơi lệ, cho dù là miễn cưỡng làm theo yêu cầu của Thẩm Vĩ Ninh thì cũng tuyệt nhiên không dùng đôi mắt ướt lệ nhìn hắn.
Bình luận