Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 15: Giận chó đánh mèo

Giận chó đánh mèo

_

Tưởng chừng như chỉ mới hôm qua.

Nặc Bố mở mắt, không biết mình đã nằm trên giường từ lúc nào. Cậu cử động ngón tay, phát hiện trên đó kẹp một cái kẹp, từ cái kẹp dẫn ra nhiều sợi dây dài, nối vào một thiết bị khổng lồ. Sau đó cậu nhận ra mũi miệng mình đang được che bởi mặt nạ oxy, trước mặt là một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

Nặc Bố đỡ đầu ngồi dậy, ký ức chầm chậm ùa về. Cậu nhớ lại trước khi ngất đã nhìn thấy Khang Thành, nhớ lại người đàn ông mà cậu nhìn thấy dưới tầng hầm--

Người đàn ông mà mười mấy năm trước có thể dùng tay không bóp cổ A Mễ Na đến mức chân bà không chạm đất, có thể đá Nặc Bố bay xa mấy mét, giờ đây lại giống như một con chó già, thở hổn hển nằm rạp dưới đất, chỉ có một lớp rơm mỏng manh cách ly với nền gạch ẩm lạnh.

_____

"Ngũ gia, ngài đợi một chút, ngài cứ yên tâm, cậu ấy đang nghỉ ngơi trong phòng bệnh mà Khang thiếu gia đã chuẩn bị, chúng tôi tuyệt đối sẽ không..."

Thẩm Vĩ Ninh cười lạnh cắt ngang lời gã, "Các người giỏi thật, tôi mới không gặp Nặc Bố một tiếng đồng hồ thôi, mà giờ cậu ấy đã nằm trên giường bệnh rồi."

Uông Vũ móc khăn tay ra lau trán, nặn ra một nụ cười gượng gạo. Lúc này gã không dám đứng quá gần Thẩm Vĩ Ninh. Đối diện chiếc ghế sofa mà Thẩm Vĩ Ninh đang ngồi có một chiếc ghế đẩu thấp, vốn dùng để sưởi ấm bên lò sưởi nhưng với dáng người cao lớn của gã, ngồi xuống trông cứ như đang khoanh chân dưới đất. Hai chân co quắp vô cùng khó chịu, gã thầm nghĩ thà cứ ngồi tư thế quân đội còn hơn.

Đây là lần thứ hai Thẩm Vĩ Ninh đến phòng Khang Thành, vẫn không thể hiểu sao người này lại có thể pha trộn nhiều loại mùi hương đến thế, gần như cả căn phòng tràn ngập mùi y hệt một cái bể nước thải nước hoa. Ánh mắt hắn dừng lại trên đống quần áo vương vãi dưới đất, như thể có người nào đó đã vội vàng cởi bỏ chúng. Đây là quần áo của Nặc Bố, hoặc có thể không phải. Thẩm Vĩ Ninh vô thức không nhìn quá lâu. Trong lòng hắn đang âm ỉ lửa giận, chưa bùng cháy nhưng đã bắt đầu nung nấu.

Sau đó hắn nhìn thấy một vật gì đó lấp lánh, giống như giấy gói kẹo mà trẻ con thích nhất. Thẩm Vĩ Ninh nheo mắt, ánh sáng gom lại thành một chiếc mặt dây chuyền bằng bạc.

Ánh mắt Thẩm Vĩ Ninh lại tiếp tục di chuyển, rồi hắn thấy người đối diện dường như mọc một cái đinh ghim ở mông, ngồi thế nào cũng không yên, lén lút thay đổi tư thế, trông như một đống thịt heo đang vặn vẹo.

Thẩm Vĩ Ninh đột nhiên nổi đóa, hắn nói: "Cậu không ngồi yên được à?"

Uông Vũ sững người, "Không, không... tôi có thể." Gã lập tức thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi.

Màn đêm từng phút từng giây đẩy mặt trăng lên đỉnh núi, Khang Thành vẫn chưa xuất hiện, càng không nói đến việc mang đến tin tức về Nặc Bố. Thẩm Vĩ Ninh có chút mệt mỏi, để giữ tỉnh táo, hắn lại vô định quét mắt nhìn căn phòng đã nhìn qua hàng nghìn lần này, mỗi lần đều như thể một chương trình đã được lập trình sẵn mà tránh né đống quần áo trên sàn. Tất nhiên lần này hắn cũng nhìn thấy Uông Vũ đang ngồi thẳng như một cái cây. Hắn nói, "Ai cho cậu ngồi đó?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...