Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 14: Hồi ức

Hồi ức

_

Mười bốn năm trước, khu vực Khố Nhĩ Lặc đã trải qua một trận bão tuyết nghiêm trọng. Mùa hè năm đó hạn hán gay gắt khiến cỏ non vừa mới chớm xanh chưa kịp mọc lên cao đã héo rũ chết khô trên đồng, trâu bò dê cừu đói đến trơ xương, toàn bộ thảo nguyên nhìn đâu cũng thấy hoang tàn tiêu điều. Ngày 03 tháng 11, khi mọi người vén tấm nỉ lên và phát hiện một lớp tuyết mỏng phủ trên gốc cỏ, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, vội vàng truyền tin cho nhau, dặn dò mọi người chuẩn bị bao để vác tuyết.

Mọi người co ro trong những túp lều trú đông, thành tâm cầu nguyện mùa đông năm nay có non mọc thật tươi tốt đủ đầy, cầu nguyện rằng những chuyến chăn thả gia súc mùa đông dù phải thức khuya dậy sớm, đi ngược gió rét, có thể bù đắp lại những mất mát của mùa hè.

Ngày thứ hai, khi mọi người thức dậy từ trong chiếc chăn ấm, trước mắt họ là một thế giới trắng xóa không phân biệt được ranh giới giữa trời và đất.

Ngày thứ ba, tuyết vẫn không ngừng rơi, chẳng hề có dấu hiệu ngừng lại. Con trai của lão Hồ Khắc, Tiểu Hồ Khắc rủ Nặc Bố ra ngoài chơi tuyết. Hai đứa trẻ chơi đùa quậy phá một lúc trong đồng tuyết, khi trở về túp lều trú đông, Nặc Bố lại thấy Má mình mặt đầy sầu muộn.

Ngày thứ tư, ngày thứ năm... Trời như thủng một lỗ, trận tuyết này rơi ròng rã sáu ngày năm đêm.

Đã có biết bao nhiêu trâu bò dê cừu bị chết cóng, thiệt hại biết bao nhiêu kinh tế, giờ đây đó không còn là vấn đề đáng lo nhất nữa. Điều quan trọng hơn là liệu con người có thể sống sót hay không. Không có thức ăn, những con cừu bắt đầu giật rách lớp lông trên cơ thể đồng loại để gặm nhấm, những con ngựa hiền lành phát điên vùng vẫy muốn thoát khỏi dây cương, khắp nơi trên thảo nguyên đâu đâu cũng có thể thấy xác dã thú, có con chết vì lạnh cóng, có con chết vì đói lả. Đối mặt với vùng băng giá cứng như sắt ấy, sức người thật quá bé nhỏ. Năm đó, chỉ riêng khu chăn nuôi của Nặc Bố đã mất hơn ba trăm đầu gia súc.

Dù có nhận được trợ cấp của nhà nước, nhưng cuộc sống du mục di chuyển theo nguồn nước vẫn buộc phải gián đoạn trong hai năm tiếp theo. Những gia đình có con trai trưởng thành có thể gửi chúng đến những vùng duyên hải để đỡ đần sinh kế. Nghe nói đặc khu kinh tế ở đó đang phát triển rất sôi nổi. Họ không hiểu đặc khu kinh tế là gì, chỉ biết ở đó có thể kiếm ra tiền, bên đó không cần phải sống phụ thuộc vào trời đất, người ở đó thậm chí còn có thể thay đổi vận mệnh.

Nhưng nhà Nặc Bố ngoài ông ngoại Bá Ngõa đã ngoài bảy mươi, chỉ có mỗi Nặc Bố là con trai, mà khi đó cậu mới tròn năm tuổi. Má của Nặc Bố, A Mễ Na, vào một buổi sáng nọ nhìn thấy Nặc Bố nâng lên một chiếc bánh naan⁽¹⁾ to hơn cả mặt cậu, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. "Nhìn nè!" Nặc Bố nóng lòng, có chút đắc ý khoe với bà, "Má ơi, con biết nướng bánh naan rồi! Con cũng có thể làm nhiều việc đó!" Hoa văn trên chiếc bánh xiêu vẹo méo mó, trông như những đường thêu vụng về.

Nặc Bố rất khôn, giấu đi những ngón tay đầy vết máu do kim nặn bánh naan đâm vào, nhưng cậu lại chưa đủ khôn, không biết mép chiếc nánh đã in hằn mấy vệt máu đỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...