Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: Tim loạn nhịp

Tim loạn nhịp

_

Nhân viên phục vụ vừa làm rơi chiếc bát tròn ban nãy đang đi sát phía sau quản lý Joseph, hai cẩn thận nâng hai chiếc hộp nhung đen nhỏ. Joseph tức đến đỏ mặt tía tai, sau khi mắng một tràng xối xả rồi ông đột ngột quay đầu lại, chỉ vào hộp quà trong tay cậu ta, nói: "Lát nữa biết phải đưa thế nào rồi đấy chứ? Đừng gây rắc rối cho tôi nữa."

"Vâng, thưa ông."

Joseph đứng khựng lại trước cửa phòng số 9, phát hiện cửa chẳng những không đóng mà thậm chí còn mở toang. Ông không còn hơi sức đâu để truy xét xem ai là người cuối cùng ra khỏi phòng không đóng cửa nữa, ông hất đầu ra hiệu vào trong. Nhân viên phục vụ siết chặt hộp quà trong tay, cứ như thể sắp đi chịu chết, cúi đầu lao vào trong.

Ôi chúa ơi?!! Cậu ta đang làm cái gì vậy! Sao lại không gõ cửa!

Joseph suýt nữa đã lên thiên đàng gặp Chúa sớm rồi.

Chưa đầy vài giây, nhân viên phục vụ đã mặt như gấc lao ra, đâm sầm vào Joseph.

Cả hai nén tiếng kêu đau, Joseph lập tức túm cổ áo nhân viên phục vụ lôi sang một bên.

"Ngài Thẩm có phát hiện ra cậu không?" Joseph vội vã hỏi, "Trả lời tôi, cậu không gây ra tiếng động lớn chứ?"

Nhân viên phục vụ mấp mấy môi nhưng không nói nổi câu nào, thần trí dường như đã bay đi nơi khác.

"Nói đi!" Joseph gằn giọng gầm lên.

"À... không, không, thưa ông Joseph." Cậu ta khó khăn nói, "Ngài Thẩm không nhìn thấy tôi, tôi chạy ra rất nhanh."

Joseph thầm chửi một tiếng, gọi điện thoại, có vẻ là để báo cáo với người quản lý của mình.

Nhân viên phục vụ dựa vào tường, từ từ trượt xuống. Cảnh tượng vừa nhìn thấy trong phòng đã gây ra cú sốc quá lớn, dù chỉ cọn vẹn chưa đầy một giây nhưng dư chấn nó để lại đủ khiến đầu óc cậu ta không sao bình tĩnh nổi.

Vài phút sau, Joseph kéo cậu ta đứng dậy khỏi mặt đất, nói: "Thôi được rồi, phấn chấn lên đi chàng trai, nghĩ lại ngày xưa tôi cũng từng trải qua giai đoạn giống cậu... Làm lại một lần nữa, lần này cố gắng làm cho tốt, nghe rõ chưa?"

Nhân viên phục vụ gật đầu.

Lần này cậu ta nhẹ nhàng khép cửa lại trước, rồi mới bấm chuông, kiên nhẫn chờ đợi một lát.

Không có ai trả lời.

Cậu ta lại bấm chuông thêm một lần nữa, Joseph đứng bên cạnh gọi ngài Thẩm nhưng vẫn không có động tĩnh gì.

Joseph nhìn đồng hồ, đang chuẩn bị kéo nhân viên phục vụ đi thì ngài Thẩm mở cửa.

Hắn không lập tức cho họ vào mà dùng nửa người chắn trước cửa, một tay còn đang cài cúc áo, giữa hàng lông mày phủ kín vẻ bực bội, giọng điệu không vui hỏi: "Có chuyện gì?"

"Là thế này, thưa ngài..."

Joseph mỉm cười giải thích mục đích của họ đến đây. Thẩm Vĩ Ninh nghe xong nhưng không tỏ rõ cảm xúc gì. Hắn nói: "Tôi không bận tâm chuyện sáng nay, chỉ là hy vọng sau này các vị đừng để nhân viên phục vụ hiểu tiếng Trung đến nữa. Còn chuyện xin lỗi thì..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...