Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 10: Trêu chọc

Trêu chọc

_

Vì một vài lý do khônh tiện nói ra, quản lý và nhân viên phục vụ đến gõ cửa trễ hơn hai tiếng so với thường lệ.

Thẩm Vĩ Ninh đã thay một chiếc áo khoác khác, ngồi bên mép giường, nhìn người vẫn còn đang ngủ say, giơ ngón tay ra ướm thử một lúc rối cuối cùng bóp mũi cậu.

"Ưm--"

Nặc Bố hé một mắt, còn chưa kịp gạt bàn tay đáng ghét kia ra thì Thẩm Vĩ Ninh đã thu tay về với vẻ mặt bình thản.

Một nhân viên phục vụ đẩy xe nhỏ vào phòng ngủ, trên xe là một bộ quần áo.

"Dậy đi, buổi chiều rồi."

Nặc Bố lập tức bật dậy, "Tôi ngủ lâu vậy sao?" Cậu chộp lấy điện thoại, kinh ngạc nói, "Tôi thật sự ngủ lâu như vậy luôn... Tối qua tôi đã làm gì mà ngủ dữ đến vậy..."

"Ngủ trong lòng tôi cả đêm," Thẩm Vĩ Ninh lạnh lùng nói, "Tôi có cắn mất miếng thịt nào của en đâu? Cái này chắc không nằm trong phạm vi 'làm tình' mà em nói chứ."

Thôi được rồi, xem ra Thẩm Vĩ Ninh vẫn còn giận vì bị từ chối hai lần hôm qua.

"Hôm qua tôi thật sự có lý do chính đáng mà." Nặc Bố mạnh miệng.

"Em tới tháng à?"

Bàn tay của nhân viên phục vụ đang sắp xếp dụng cụ ăn uống run lên, cái bát nhỏ hình tròn vui vẻ tiếp xúc thân mật với tấm thảm.

Nặc Bố: "......."

Tâm trạng của Thẩm Vĩ Ninh vốn đã không tốt, giờ đây chẳng những bị dẫm trúng bãi mìn một cách chuẩn xác mà bãi mìn đó còn bị cày nát từ đầu đến cuối.

Hắn dùng một thứ ngôn ngữ mà Nặc Bố nghe không hiểu nói chuyện với quản lý vài câu, nhân viên phục vụ vừa rồi có thể nghe hiểu tiếng Trung lập tức vụt chạy ra ngoài.

"Hôm qua là ngày chay giới," Nặc Bố ngoan ngoãn nói.

Thẩm Vĩ Ninh không tiếp tục đề tài vừa rồi nữa, ném quần áo lên giường cho cậu rồi nói: "Dậy thay đồ đi."

Một bộ âu phục trắng, cổ chữ V bẻ ve, eo được thắt bằng một sợi dây bạc mảnh. Áo khoác ngoài ôm người nhưng không bó sát, khi giơ tay làm động tác lớn thì phần cổ áo cũng không bị bung ra. Ống quần vừa vặn, gần như được may đo riêng.

Nặc Bố bước ra từ phòng thay đồ, lần đầu tiên mặc thứ này, cậu cứ cảm thấy hơi gượng gạo.

Thẩm Vĩ Ninh khoanh tay đi đi lại lại, chậm rãi đi một vòng quanh cậu. Vị Ngũ gia xưa nay không hay biểu lộ cảm xúc lúc keo kiệt đánh giá một câu: "Tạm được."

"Mặc trang trọng thế này làm gì..." Nặc Bố kéo vạt áo.

"Dĩ nhiên là có việc cần em làm." Thẩm Vĩ Ninh đặt một đĩa than lên máy hát, âm nhạc chậm rãi vang lên. "Em biết khiêu vũ không? Valse chậm⁽¹⁾ hay quickstep⁽²⁾ đều được."

"Đương nhiên... là không biết."

Thẩm Vĩ Ninh nói với Nặc Bố rằng hôm nay sẽ dạy cậu học khiêu vũ. Và cho đến khi học được, trước đó sẽ không được ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...