Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 1: Nguyên nhân ban đầu

Nguyên nhân ban đầu

_

Năm ngày trước, Nặc Bố đã giết một người. Có lẽ là sáu ngày trước hoặc cũng có thể là bảy ngày trước, cậu không nhớ rõ nữa.

Lúc đó cậu vẫn chưa sống trong căn nhà rộng lớn lộng lẫy đến mức có chút lạnh lẽo kia. Cậu cuộn mình trong con hẻm tối tăm ở phố Tây, cả ngày chẳng thấy ánh mặt trời-- dĩ nhiên, chỉ là vì cậu làm ca đêm mà thôi.

"Tên quán bar là..." Nặc Bố kẹp cây bút chì ngắn một cách gượng gạo, vừa nhìn theo từ điển mà chép từng nét lên tấm bìa cứng lấy từ hộp thuốc vừa lẩm bẩm đọc: "Augustine."

"Ông chủ tên là... không, ông chủ bảo bọn tôi gọi anh ta là 'Tom Cruise'."

"Địa chỉ là số 132 phố Tây."

Một bàn tay bóp lấy vai và gáy cậu, Nặc Bố đột ngột quay đầu lại, cây bút chì trong tay suýt nữa đâm vào cổ người kia.

"Nặc Bố, bên kia lại đánh nhau rồi, mày qua xem đi."

Là Tom Cruise.

Vì vai rộng chân dài, thân hình cao lớn rất có khí thế ở thành phố phía Nam này nên Nặc Bố được tuyển vào làm bảo an. Khi có người say rượu gây rối hoặc trình diễn đánh ghen-- mấy chuyện như vậy rất thường thấy, người nào an phận thủ thường mới là quái lạ-- những lúc như thế thì Nặc Bố sẽ ra mặt can ngăn, nếu thật sự không được thì có thể thừa lúc hỗn loạn đánh cho kẻ gây rối một trận nên thân.

Nặc Bố gấp gọn bìa hộp thuốc lại bỏ vào túi. Tom Cruise đẩy cửa ra, những nốt nhạc như sóng thần tràn vào tai, đèn cầu nhấp nháy chói mắt. Nặc Bố lập tức siết chặt miếng bìa cứng đã gấp thành hình vuông nhỏ, dùng cạnh bìa khứa đi khứa lại ngón tay.

Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại.

Cậu linh cảm có chuyện gì đó sắp xảy ra, nhưng đầu óc lại bắt đầu trở nên choáng váng. Rượu và mảnh thủy tinh vỡ vương vãi khắp sàn, chất lỏng chầm chậm lan ra, men theo chân cậu. Nặc Bố cứ thế bước đi như thể đang dẫm trên một dòng sông.

"Ở đây không thể..." Nặc Bố nhìn thấy gã đàn ông gây rối đang ôm hôn cuồng nhiệt một nhân viên phục vụ, vừa nói được mấy chữ đầu tiên thì chợt quên mất tiếp theo phải nói cái gì.

Một nhóm nhỏ xung quanh im lặng. Nặc Bố chịu đựng hàng chục ánh mắt đổ dồn mà bước tới, kéo nhân viên phục vụ với gương mặt đầy bối rối ra khỏi vòng tay kẻ gây rối, "Thưa ngài, ở đây không thể..."

"Không thể cái gì mà không thể!" Gã đó vừa gào thét vào khoảng không vừa khóc lóc ầm ĩ, "Tao hôn một cái thì có làm sao, tao hôn cậu ta một cái thì sao! Cái đó của tao cứng lên nhưng không ai chịu sờ, bọn mày liền đòi tố cáo tao cưỡng hiếp, vậy thì tao hôn môi cũng không được à? Có mất miếng da nào của mày không?"

Đám đông im lặng trong chốc lát rồi đột nhiên chỉ vào Nặc Bố mà cười phá lên, đám đàn ông cười đến gập cả người, trông như mấy con tôm bị chiên quá lửa trong chảo.

Kẻ gây rối như thể được khích lệ tột cùng, giọng nói trở nên sang sảng, cằm chỉa thẳng vào Nặc Bố, máu được tim bơm dồn hết lên mặt. "Mày kéo cậu ta ra vậy thì mày để tao hôn không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...