Chap 2: 2
Thẩm Hác là người biết hưởng thụ. Mặc dù chỉ là nơi làm việc nhưng thỉnh thoảng vẫn phải ở lại qua đêm nên vẫn là trang trí theo phong cách xa hoa, có phòng ngủ riêng, có cả phòng tắm cùng phòng để đồ.
Bạch Úy tâm lí chấn động, không dám nhìn xung quanh.
Nghe lời Thẩm Hác, ngoan ngoãn ngồi trên ghế sa lông.
Hai tay gò bó mà khép lại đặt lên đùi, có thể thấy được không quá tự nhiên.
Thẩm Hác lấy ra một hòm thuốc, mở ra, cầm lên một lọ thuốc mỡ trị bỏng.
Ngồi vào bên cạnh Bạch Úy, ngón tay xoa đến mu bàn tay đỏ ửng của cậu, ôn nhu dặn dò: '' Tạm thời đừng đụng vào nước.''
'' A.''
Bạch Úy gật đầu, rũ mắt không dám nhìn hắn.
Thẩm Hác cao hơn cậu rất nhiều, thời điểm cúi đầu liền vừa mặt nhìn thấy hai vành tai đỏ đỏ nộn nộn kia, đột nhiên hỏi: '' Cậu tên gì?''
'' Bạch... Bạch Úy.''
Vành tai theo hô hấp nóng bỏng phả vào khẽ run rẩy. Cậu không nghĩ tới tổng tài sẽ hỏi tên mình.
Lo lắng Thẩm Hác không biết Hán tự cụ thể liền nhỏ giọng giải thích,'' Bạch trong Tiểu Bạch thỏ, Úy trong xanh thẳm.''*
* Bạch (白) trong Tiểu bạch thỏ ( 小白兔 ). Úy ( 蔚) trong úy lam/ xanh thẳm ( 蔚蓝 ).
Thẩm Hác gật đầu tỏ ý đã biết, ánh mắt không dấu vết lướt qua cần cổ trắng nõn, hầu kết khẽ lăn.
Bạch Úy nhìn chằm chằm âu phục đầy vết bẩn của Thẩm Hác, áy náy nói: '' Quần áo của ngài... Tôi sẽ chịu trách nghiệm rửa sạch, hoặc là đền cho ngài cũng được.''
Bạch Úy không biết, một bộ âu phục này giá trị cũng phải tương đương nửa năm lương của cậu, đấy là còn chưa tính thuế.
Thẩm Hác giơ tay xoa xoa mu bàn tay mềm mại, hồng hồng, nhẹ giọng an ủi: '' Tôi nói rồi, không cần để ý. Tôi sẽ gọi người đi giặt.''
Tiếng nói nam nhân dễ nghe mang theo ý cười nhàn nhạt, Bạch Úy không biết vì sao lại muốn khóc.
Tu luyện thành yêu, tại nhân giới sinh sống cô độc nhiều năm như vậy cũng đã sớm quen rồi. Từ trước đến nay chưa từng có ai nói chuyện với cậu ôn nhu như vậy, lại còn giúp cậu xoa thuốc.
Chính cậu đã làm dơ quần áo hắn, mà hắn lại không chỉ có không tức giận mà còn đi an ủi lại mình... Bạch Úy mím mím môi, vành mắt không tự chủ được mà ướt át.
Chậm rãi ngẩng đầu nhìn Thẩm Hác, con ngươi đẹp đẽ còn ánh lên một tầng nước mỏng, chúp mũi chua xót hơi hồng hồng, '' Chủ tịch, ngài thật tốt... Tôi không biết làm sao để cảm ơn ngài...''
'' Nếu thực sự muốn cảm ơn tôi --'' Thẩm Hác không để ý lắm nở nụ cười, nhìn về phía phòng để đồ bên cạnh, '' Thì thay tôi chọn một bộ âu phục mới đi.''
Bạch Úy gật gật đầu.
Vào phòng để đồ lựa một bộ âu phục màu đen, kiểu dáng so với bộ trước không khác biệt là bao.
Bình luận