Chap 9: 9
Chương 9
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạnh Khê vốn dĩ đang tái nhợt vì bị Trương thị dọa, giờ phút này lại đỏ bừng như bốc khói. May mà đang ở trên giường đệm, Mạnh Khê vội vàng vùi đầu vào trong chăn như đà điểu.
Làm như vậy có thể tự lừa mình dối người, an ủi bản thân rằng mình chưa hề bị lột sạch.
Thế nhưng trong tầm nhìn của Chu Uẩn Dương, khuôn mặt trắng nõn cùng vành tai xinh xắn của cậu nhóc đều đã nhuộm một tầng phấn hồng đáng yêu. Cả người cậu dưới sự khống chế của hắn giờ đây chỉ còn biết ngoan ngoãn phó mặc.
Chỉ có mấy vết bầm tím bầm đen nổi bật trên tấm lưng trần là phá hỏng đi vẻ đẹp tổng thể ấy.
Chu Uẩn Dương nhanh tay mở hộp thuốc mỡ, sau đó điều khiển thứ thuốc dạng bán đông đặc ấy, thoa đều lên tấm lưng của cậu nhóc.
Cảm giác nóng rát sau lưng Mạnh Khê tức khắc được thay thế bằng một luồng mát lạnh dễ chịu. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bị Trương thị đánh, cậu được người khác bôi thuốc cho.
Hốc mắt Mạnh Khê bỗng chốc ầng ậc nước. Khi mẫu thân còn sống, dù cậu chỉ không cẩn thận trầy da chút xíu thôi, bà cũng sẽ lo lắng xuýt xoa, cẩn thận bôi thuốc cho cậu.
Còn bây giờ, dù cậu có bị Trương thị đánh đến chết đi sống lại, cũng chẳng có ai quan tâm xem cậu có đau hay không, cậu chỉ có thể cắn răng một mình chịu đựng.
Nếu may mắn còn đi lại được, Mạnh Khê sẽ tự mình lên núi tìm chút thảo dược nhai nát rồi đắp vào vết thương, ngoài ra chẳng còn cách xử lý nào khác.
Chu Uẩn Dương không ngờ chỉ bôi thuốc thôi mà cũng làm cậu nhóc bật khóc.
Chỉ thấy từ đôi mắt to tròn của Mạnh Khê trào ra những giọt nước mắt trong veo, cả người cậu run lên bần bật, dường như đang cố sức kiềm chế cơn đau.
Giống hệt như một chú mèo con bị ngược đãi, sau khi biết mình được cứu chữa thì vô cùng hiểu chuyện, không dám dùng móng vuốt phản kháng mà chỉ biết run rẩy co mình lại.
Trái tim Chu Uẩn Dương lập tức mềm nhũn, hắn bắt chước giọng điệu dỗ dành của mẹ mình hồi nhỏ, dịu dàng nói:
“Ngoan nào, ráng chịu một chút nhé, bôi thuốc xong sẽ nhanh khỏi thôi. Xoa đầu cái nào, đau đớn bay đi hết nhé.”
Mạnh Khê khẽ gật đầu, cậu vô cùng hưởng thụ sự an ủi của Chu Uẩn Dương, cả người cũng dần dần thả lỏng.
Chu Uẩn Dương rất nhanh đã bôi thuốc xong. Thấy Mạnh Khê cũng dần bình tĩnh lại, hắn mới chuyển sự chú ý sang căn phòng của cậu.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật mình thon thót. Đây mà là chỗ cho người ở sao?
Căn phòng vốn đã chẳng rộng rãi gì, nay quá nửa diện tích lại bị chất đầy tạp vật, chỉ có một góc nhỏ kê mấy tấm ván gỗ làm thành chiếc giường đơn sơ, bên cạnh là vài món đồ dùng cá nhân ít ỏi của Mạnh Khê.
Bình luận