Chap 8: 8
Chương 8
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
(TruyenduocdangtaiwordpressHikariare&wattpadKaorurits)
Chu Uẩn Dương vừa dứt lời, chờ mãi vẫn không thấy Mạnh Khê hồi đáp, trong lòng không khỏi nóng nảy như lửa đốt. Hắn lướt nhanh giao diện trò chơi, cố tìm xem có cách nào giúp đỡ Mạnh Khê không.
Tiếc là dù hắn có hỏi đi hỏi lại trợ lý ảo mấy lần, câu trả lời nhận được vẫn chỉ là một câu máy móc: "Mời người trải nghiệm nỗ lực tăng độ thân mật để mở khóa thêm nhiều phương thức chơi game."
Cái tính nóng nảy của Chu Uẩn Dương nhanh chóng chạm đến giới hạn bùng nổ. Ngay lúc hắn định lôi mười tám đời tổ tông nhà làm game ra hỏi thăm thì bên tai truyền đến giọng nói đáng thương của Mạnh Khê.
Dưới sự giám sát của Trương thị, Mạnh Khê vội vàng nấu xong bữa tối liền bị mụ ta đuổi ra sân sau để dựng nốt cái giàn còn dang dở. Cậu biết, bữa tối nay lại chẳng có phần mình.
“Ca ca, anh còn ở đó không?”
Mạnh Khê không biết đã qua lâu như vậy, liệu Chu Uẩn Dương có còn ở đó không. Cậu rụt rè như chú ốc sên nhỏ, khẽ vươn râu ra thăm dò.
“Tôi ở đây.”
Chu Uẩn Dương nuốt ngược câu chửi thề vào trong, nghiến răng nặn ra một nụ cười hiền lành, giọng điệu đáp lại Mạnh Khê đầy dịu dàng.
“Ca ca, xin lỗi, ta không kịp trả lời câu hỏi của anh...”
Mạnh Khê vốn tưởng đã lâu như vậy, Chu Uẩn Dương chắc hẳn đã đi làm việc khác. Không ngờ hắn lại đáp lời nhanh đến thế, giống như vẫn luôn ở đó chưa từng rời đi.
“Khê Bảo, không cần xin lỗi tôi, cậu có gì mà phải xin lỗi chứ, đáng lẽ tôi mới là người phải xin lỗi cậu.”
Trải qua một buổi chiều tự kiểm điểm, Chu Uẩn Dương cảm thấy mình không thể chỉ coi Mạnh Khê như một chuỗi dữ liệu trò chơi đơn thuần.
Rõ ràng phản ứng của Mạnh Khê trên mọi phương diện đều quá chân thật, không giống bất kỳ trí tuệ nhân tạo nào trên thị trường hiện nay. Chẳng biết trò chơi này dùng công nghệ đen từ đâu ra.
Chu Uẩn Dương không có bản lĩnh nghiên cứu sâu xa, nhưng cậu nhóc Mạnh Khê này lại khá hợp gu hắn, không uổng công hắn dùng bao nhiêu tiêu chuẩn để chọn ra đối tượng. Thôi thì cứ coi như đang yêu đương với một người vợ trong sách đi.
“Trưa nay đều tại tôi, để Khê Bảo phải chịu ấm ức. Khê Bảo không giận tôi chứ?”
“Không có, ta không có giận, ca ca đối với ta luôn rất tốt.”
Mạnh Khê liên tục xua tay, tỏ ý mình hoàn toàn không giận Chu Uẩn Dương.
Tuy lúc ấy Mạnh Khê có cảm thấy hơi tủi thân, nhưng cứ nghĩ đến việc Chu Uẩn Dương tặng mình bao nhiêu là đồ đạc, cậu liền cảm thấy trên đời này, ngoài mẫu thân ra thì Chu Uẩn Dương là người tốt với cậu nhất.
“Vậy là tốt rồi, ca ca yên tâm rồi. Về sau anh tuyệt đối sẽ không nổi nóng với Khê Bảo nữa.”
Chu Uẩn Dương vội vàng hứa hẹn. Không ngờ tính cách Mạnh Khê lại mềm mỏng đáng yêu như vậy, thảo nào bị mụ mẹ kế NPC kia bắt nạt.
Bình luận