Chap 51: +52
Chương 51: Ngoại truyện 1
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Hôm nay là ngày diễn ra trận chung kết giải đấu quốc gia mà Chu Uẩn Dương tham dự. Cả gia đình họ Chu đều có mặt tại sân vận động để cổ vũ cho hắn.
Do yêu cầu của giải đấu, Chu Uẩn Dương đã phải ở tập trung trong đội suốt thời gian qua. Mạnh Khê chỉ có thể ngắm nhìn bóng dáng dũng mãnh của người yêu qua những trận đấu hàng ngày trên sân.
Nỗi nhớ nhung da diết chỉ có thể gặm nhấm một mình Mạnh Khê trong những đêm khuya thanh vắng.
Nhưng mọi sự chờ đợi và hy sinh đều xứng đáng. Chu Uẩn Dương với khí thế hừng hực đã tiến thẳng vào trận chung kết. Trận đấu hôm nay sẽ quyết định ai là nhà vô địch.
Mạnh Khê dậy từ sớm tinh mơ, sửa soạn chỉnh tề chờ anh Chu đến đón. Ba mẹ Chu đã được tài xế riêng đưa đến sân vận động trước.
Nhớ lại những cảnh trên tivi, sau khi trận đấu kết thúc thường có màn tặng hoa cho người chiến thắng, Mạnh Khê đã đặt trước một bó hoa tươi do chính tay cậu chọn lựa từ hôm qua.
Chu Yến Thanh đón Mạnh Khê, ghé qua cửa hàng hoa lấy bó hoa rồi mới bắt taxi đến địa điểm thi đấu.
Là người nhà của vận động viên, họ được sắp xếp những chỗ ngồi tốt nhất trên khán đài. Bất ngờ thay, ngoài gia đình, các đồng đội ở trường của Chu Uẩn Dương cũng đến cổ vũ rất đông.
Dù sao đây cũng là niềm tự hào của đại học A. Họ thậm chí còn góp tiền làm một tấm băng rôn khổng lồ và đèn LED cổ vũ, hoành tráng chẳng kém gì đi xem concert của thần tượng.
Thực ra Mạnh Khê cũng từng nghĩ đến việc làm băng rôn, nhưng ngặt nỗi bên cậu ít người quá, có làm cũng chẳng ai cầm nổi, đành chọn cách đơn giản hơn.
Rất nhanh, trận đấu sắp bắt đầu.
Đối thủ lần này là Tưởng Tòng Hà đến từ Viện thể dục Đại học B - kỳ phùng địch thủ cũ của Chu Uẩn Dương. Tuy nhiên, mấy năm trước Tưởng Tòng Hà đi du học theo diện trao đổi sinh viên nên Chu Uẩn Dương không gặp lại hắn trong nước.
Dù vậy, Chu Uẩn Dương vẫn luôn theo dõi các trận đấu của đối thủ ở nước ngoài. Phải thừa nhận Tưởng Tòng Hà tiến bộ rất nhanh. Lần này, cuối cùng họ cũng có cơ hội phân cao thấp một lần nữa.
"Hai năm trước cậu may mắn thắng tôi, nhưng hôm nay sẽ là lúc tôi đánh bại cậu."
Sau hai năm tu nghiệp ở nước ngoài, được huấn luyện bởi những huấn luyện viên danh tiếng và cọ xát qua nhiều giải đấu, Tưởng Tòng Hà vô cùng tự tin. Y đã không còn là chàng thiếu niên non nớt ngày nào.
"Khẩu khí lớn thật đấy. Hai năm trước tôi đánh bại cậu thế nào thì hôm nay kết quả cũng sẽ y như vậy thôi."
Chu Uẩn Dương không hề nao núng trước lời khiêu khích của đối thủ. Mấy năm qua hắn đâu có dậm chân tại chỗ. Đối phương tiến bộ thần tốc thì hắn cũng chẳng kém cạnh gì.
Hai bên bắt tay xong, trở về vị trí chuẩn bị. Tiếng còi trọng tài vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu.
Thực ra Mạnh Khê không am hiểu lắm về tennis, nhưng xem nhiều thành quen, cộng thêm mấy ngày nay được bồi dưỡng kiến thức cấp tốc nên cậu cũng phân biệt được thắng thua. Chỉ cần lơ là một chút là cục diện trận đấu có thể thay đổi ngay lập tức.
Bình luận