Chap 46: 46
Chương 46
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Mạnh Khê từng nghe nói thời nay rất ít người theo học nghề thêu, bởi lẽ nghề này đòi hỏi sự kiên nhẫn và khổ luyện trong thời gian dài. Bản thân cậu cũng nhờ có người mẹ làm nghề thêu nên mới được tiếp xúc và rèn giũa từ bé, đặt nền móng vững chắc cho tay nghề sau này.
“Cảm ơn bác gái đã khen ngợi con. Chỉ cần bác thích là Tiểu Khê vui rồi, mọi vất vả đều xứng đáng.”
Mạnh Khê hồi hộp nhìn từng cử chỉ, biểu cảm của mẹ Chu. Cậu không biết một phu nhân quyền quý như bà, đã quen nhìn những tác phẩm tinh xảo, liệu có chê bai tay nghề thêu thùa còn non kém của mình hay không.
Trái ngược với sự lo lắng của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương lại hoàn toàn tin tưởng vào tài năng của cậu. Hắn chắc chắn bức tranh thêu của Mạnh Khê sẽ làm mẹ hắn hài lòng.
Quả nhiên, khi bức tranh thêu được mở ra hoàn toàn, mẹ Chu sững sờ trước vẻ đẹp tinh tế của nó.
Trên nền lụa trắng tuyết, từng cánh hoa muôn màu muôn vẻ hiện lên sống động như thật. Có những nụ hoa e ấp chớm nở, có những đóa hoa bung tỏa rực rỡ, lại có những bông hoa e lệ ẩn mình sau những tán lá xanh tươi.
Những sợi chỉ tơ nhiều màu sắc đan xen vào nhau, nhuộm lên nền vải trắng những sắc thái đậm nhạt hài hòa. Chỉ trong khoảnh khắc, bức tranh dường như hòa vào vườn hoa thật xung quanh, sống động đến mức tưởng chừng như có thể ngửi thấy hương thơm.
“Mẹ? Mẹ ơi!”
Thấy mẹ ngẩn người ngắm tranh hồi lâu không nói gì, Chu Uẩn Dương cảm nhận được sự bất an của Mạnh Khê, bèn lên tiếng gọi.
“Mẹ thấy bức tranh này thế nào? Có thích không ạ?”
“Thích, thích lắm. Đã lâu lắm rồi mẹ không được nhìn thấy một bức tranh thêu có hồn đến thế.”
Mẹ Chu đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt lụa, cảm nhận từng đường kim mũi chỉ tinh xảo. Nhìn qua là biết đây không phải tay nghề của người mới vào nghề.
“Tiểu Khê à, con học thêu bao lâu rồi? Sư phụ của con là ai vậy?”
Mẹ Chu quen biết không ít nghệ nhân thêu thùa cấp quốc gia, nhưng chưa từng thấy thủ pháp thêu nào độc đáo như của Mạnh Khê.
“Dạ, con bắt đầu học thêu từ năm 5 tuổi ạ. Sư phụ của con chính là mẹ ruột con, mẹ con cũng là một tú nương.”
Mạnh Khê không hiểu tại sao mẹ Chu lại hỏi những điều này, nhưng vẫn thành thật trả lời.
“Vậy mẹ con tên là gì? Hiện giờ bà ấy đang ở đâu?”
“Mẹ con tên là Quan Hà, mẹ đã mất rồi ạ. Nhưng trước khi mất, mẹ có để lại cho con một cuốn bí kíp, sau này con đều tự học theo cuốn sách đó.”
“Sao lại như thế được? Đúng là hồng nhan bạc mệnh mà. Cũng may con kế thừa được tay nghề của bà ấy. Tiểu Khê à, con nhất định phải phát huy tay nghề của mẹ con nhé. Mấy hôm nữa bác có chuyến đi đến đất Thục tham dự đại hội giao lưu thêu thùa, con có muốn đi cùng bác không?”
Bình luận