Chap 33: 33
Chương 33
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ - Edit: Kaorurits.
Mạnh Khê ngượng ngùng trùm chăn kín đầu, vành tai nóng ran đỏ bừng. Cậu vừa cảm thấy hành động của mình có chút trơ trẽn, lại vừa cảm thấy bất kể Chu Uẩn Dương làm gì với mình thì đều là điều tốt đẹp.0
Nhưng khi cơn kích động qua đi, thay vào đó là nỗi lo lắng và sợ hãi.
Bởi vì cậu biết mình không có tư cách làm chính thê của ca ca. Dù có trao thân cho anh ấy thì cùng lắm cũng chỉ được một cỗ kiệu nhỏ rước vào phủ làm thiếp.
Hiện tại ca ca rất quan tâm cậu, nhưng chuyện tương lai ai mà biết trước được?
Nếu chẳng may gặp phải một chủ mẫu cay nghiệt, có khi ngay cả đứa con của chính mình cậu cũng không được phép giữ lại.
Mạnh Khê cũng từng nghĩ đến việc xin ca ca một lời hứa, nhưng lại sợ rằng trong mắt ca ca, cậu chẳng là gì cả, thậm chí đến vị trí thiếp thất cũng không có phần. Nếu vậy thì cậu sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ mất.
Mạnh Khê sợ hãi.
Vốn dĩ thân phận cậu đã hèn mọn như cỏ rác, nếu không gặp được ca ca, có lẽ giờ này cậu đã trở thành nắm đất vàng lạnh lẽo rồi.
Hai luồng cảm xúc thẹn thùng và lo âu cứ giằng co trong lòng, khiến Mạnh Khê trằn trọc mãi đến tận khuya mới chợp mắt được.
Giây phút trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu chợt thấy may mắn vì những thứ "dơ bẩn" kia không bị xuyên không theo mình về đây, nếu không cậu lại phải lọ mọ dậy tắm rửa thay quần áo giữa đêm hôm khuya khoắt.
Sáng hôm sau, Mạnh Khê suýt nữa thì ngủ quên. May mà thói quen dậy sớm đã ăn vào máu giúp cậu tỉnh giấc. Làm xong việc nhà, Mạnh Khê bắt tay vào thêu quà sinh nhật cho ca ca.
Món quà lần này không đơn giản như chiếc túi thơm. Cậu định thêu một bức tranh để treo trong phòng ngủ của ca ca.
Lần trước đến thăm phòng ngủ của Chu Uẩn Dương, cậu thấy nó quá đơn điệu, màu sắc lại trầm tối, chẳng hợp với khí chất của ca ca chút nào, nên nảy ra ý định này.
Bức tranh thêu này cậu đã chọn lựa rất kỹ trong cuốn bí kíp của mẫu thân: một bức tranh thủy mặc phong cảnh non nước hùng vĩ.
Vì chỉ dùng hai màu đen trắng nên sẽ tiết kiệm được kha khá thời gian. Dù sao chỉ còn hơn một tháng nữa là đến sinh nhật ca ca, nếu chọn những mẫu thêu cầu kỳ phức tạp quá thì cậu sợ làm không kịp.
Mỗi ngày làm xong việc nhà, Mạnh Khê tranh thủ từng chút thời gian rảnh rỗi trốn về phòng thêu thùa. Trương thị dạo này ru rú trong nhà không dám ra ngoài nên cậu cũng yên tâm, không lo bị bà ta phát hiện.
Nhìn bức tranh đã thêu được hơn một nửa, trong lòng Mạnh Khê dâng lên niềm vui sướng và tự hào khôn tả.
"Khê Bảo đang làm gì đấy? Lúc ca ca không có ở đó, em có ăn uống đầy đủ không?"
Chu Uẩn Dương vừa mở game lên đã thấy Mạnh Khê thoáng chút hoảng loạn, nhưng rồi lại bình thường ngay. Hắn tưởng mình nhìn nhầm nên không để ý lắm.
Bình luận